Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 320: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 320
Người đời chỉ biết Vương phi xuất thân từ hào môn thế gia thời Xuân Thu. Phụ thân nàng là đại nho đương thời của Tây Thục tên Bùi Giai, hiệu Bùi Hoàng Lão. Ông nổi danh khi chưa đầy hai mươi tuổi, đặc biệt tinh thông Lão Tử và Kinh Dịch, cốt cách siêu phàm thoát tục, xứng danh đại gia kinh học. Trong cuộc chiến bất nghĩa thời Xuân Thu, môn đình họ Bùi điêu tàn, Bùi Giai tuẫn quốc, chỉ còn lại cô con gái mồ côi. Vong quốc di cô gả vào hầu môn, mỹ nhân xứng với vương hầu, chuyện này từng là giai thoại lừng danh thiên hạ. Mấy năm nay, cô gái mồ côi nhà họ Bùi trở thành Vương phi nơi lầu son gác tía, gần như không có tin tức gì lọt ra ngoài.
Từ Phượng Niên chỉ mải mê nhìn chằm chằm Bùi Vương phi. Trong mắt người ngoài, hành động này tất nhiên là háo sắc vô lễ đến cực điểm.
Một thị vệ Vương phủ định đóng cửa, Lữ Tiền Đường lập tức thủ thế rút kiếm.
Từ Phượng Niên quay lưng về phía cửa, lạnh giọng quát: "Làm càn! Không được vô lễ."
Y mặc kệ cửa phòng chậm rãi khép lại.
Tĩnh An Vương Triệu Hành không đứng dậy đón tiếp. Niệm kinh xong, lão treo chuỗi hạt lên, vắt trên đôi tay được bảo dưỡng kỹ càng, ngẩng đầu ôn tồn nói: "Phượng Niên, nơi này không có người ngoài, ngươi và ta cứ xưng hô chú cháu là được."
Từ Phượng Niên hiếm khi thu lại vẻ kiêu ngạo ngông cuồng, đáp lễ rồi ôn tồn nói: "Tiểu chất ra mắt Tĩnh An Vương thúc."
Có lẽ không ngờ Thế tử Bắc Lương ác danh vang dội lại dễ nói chuyện như vậy, trong mắt Triệu Hành thoáng qua tia u tối khó dò. Ngón trỏ và ngón cái nhẹ nhàng vê một hạt bồ đề, lão vui vẻ nói: "Từ lão huynh quả là hổ phụ sinh hổ tử. Năm xưa ta không bì được với công lao cái thế trên lưng ngựa của hắn, bất đắc dĩ việc gì cũng thua. Trong lòng khó tránh khỏi không phục, ta cứ nghĩ phải gỡ lại một ván ở đâu đó. Triệu Tuân dưới gối ta không phải kẻ học võ, ta bèn ép nó khổ công đèn sách, chỉ mong con trai không thua kém con của Từ lão huynh. Hôm nay xem ra vẫn không theo kịp, thua một đoạn xa. Đúng rồi Phượng Niên, chuyến này Vương thúc mạo muội đến đây chính là dẫn theo thằng nhóc đọc sách đến ngốc này tạ lỗi với ngươi. Triệu Tuân da mặt mỏng, biết sai rồi mà không dám đến, đành phải nhờ mẹ nó ra mặt áp giải tới đây, khiến ngươi chê cười rồi."
Bùi Vương phi mỉm cười, dung nhan khuynh quốc.
Triệu Hành cười nhạt, ánh mắt hướng về phía con trai Triệu Tuân. Kẻ này dù bị Từ Phượng Niên dùng đao Tú Đông vỗ vào mặt trên thuyền lầu Hoàng Long cũng không đổi sắc, lúc nhảy xuống sông còn bị Từ Phượng Niên trêu chọc là có tu dưỡng tốt, nhảy thật tiêu sái thong dong. Thế nhưng hôm nay chỉ bị phụ vương liếc nhẹ một cái, hắn liền như bị độc vật chích phải, lập tức ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc, vái thật sâu về phía Từ Phượng Niên. Hành động này xem như đích thân trịnh trọng nhận lỗi với kẻ thù không đội trời chung mấy ngày trước, chỉ thiếu một nụ cười là có thể xóa bỏ ân cừu.
Từ Phượng Niên không khách sáo, kéo một chiếc ghế ngồi xuống. Y nhìn chằm chằm gương mặt diễm lệ của Tĩnh An Vương phi một lúc, sau đó quay đầu cười nói với Tĩnh An Vương:
"Là tiểu chất lỗ mãng rồi, đâu dám nhận một lạy của Tuân ca nhi."
Miệng nói như vậy nhưng y không hề có ý muốn gần gũi với Triệu Tuân, cứ thế an nhiên nhận lời xin lỗi của Thế tử Tĩnh An Vương.
Triệu Hành nghe vậy chỉ thản nhiên cười, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế thái sư ghép từ gỗ tử đàn Trầm Tinh.
Quán trọ dù trang trí hoa lệ đến đâu cũng không thể có bút tích lớn đến mức dùng gỗ đàn Tê Giác hay đàn lão Kê Huyết làm ghế. Gỗ đàn Trầm Tinh xếp cuối trong các loại tử đàn, chất gỗ tương đối thưa, độ bóng và vân gỗ kém xa hai loại trên. Nhưng tử đàn vốn sinh trưởng rất chậm lại hiếm cây lớn, quan to quý tộc bình thường có được một chiếc ghế gỗ đàn đã cười không khép được miệng, văn nhân mặc khách đối với một chiếc quạt đàn nhỏ cũng yêu thích không nỡ buông tay. Tin rằng chiếc ghế tử đàn cấp thấp này đã là vật trấn điếm của quán trọ.
Tĩnh An Vương có nhũ danh là Đàn Lang, độ si mê tử đàn chỉ thua vị hoàng thúc Tây Sở của tiểu Khương Nê, người đã cho xây cả một tòa Đàn cung. Triệu Hành được xưng tụng là không phải gỗ đàn thì không ngồi, không phải gỗ đàn thì không nằm, xem ra chẳng hề ngoa dụ.
Từ Phượng Niên nhìn chuỗi một trăm lẻ tám hạt ma ni châu trong tay Triệu Hành, tấm tắc khen ngợi:
"Vương thúc quả nhiên thành kính tin Phật. Bồ đề tử Thiên Đài khi hái xuống có màu vàng óng và cứng, cao tăng bình thường cầm chuỗi hạt mấy chục năm cũng chỉ từ vàng óng chuyển sang vàng nhạt, vậy mà trong tay Vương thúc đã từ vàng nhạt biến thành màu trắng sữa. Cổ ngữ có câu 'lòng thành mở cả đá vàng', Vương thúc thành tâm như vậy, có vị Bồ Tát nào mà không bằng lòng che chở ban phước?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook