Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 321: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 321
Tĩnh An Vương cười lớn:
"Sớm nghe nói Phượng Niên cũng một lòng sùng Phật giống ta, quả nhiên không sai. Tuân nhi thì không được, đến nay vẫn chẳng nhận ra đây là bồ đề tử Thiên Đài. Đại thọ năm ngoái, Tuân nhi tự ý tặng ta một chuỗi niệm châu hồ đào, tuy mỗi hạt đều điêu khắc sáu vị La Hán tinh xảo, nhưng lại không biết trong *“Phật thuyết giáo lượng sổ châu công đức kinh”* có ghi chép: chất liệu niệm châu khác nhau thì công đức thu được khi trì tụng tu hành cũng khác biệt một trời một vực. Hạt hồ đào chỉ gấp đôi, sắt gấp năm, đồng gấp mười, hạt sen vạn lần, còn bồ đề tử trong tay ta lại là ngàn vạn lần. Phượng Niên, cháu nói xem nếu là cháu, cháu sẽ muốn chuỗi hồ đào kia, hay là chuỗi trong tay Vương thúc?"
Từ Phượng Niên tỏ vẻ ngạc nhiên:
"Nếu tiểu chất nhớ không lầm, niệm châu kim cang tử mới có công đức ngàn vạn lần, còn bồ đề tử là thù thắng nhất, công đức vô lượng mới phải."
Triệu Hành dùng hai ngón tay kẹp một hạt bồ đề tử Thiên Đài đã lên nước bóng loáng vì cầm nắm lâu ngày, híp mắt cười:
"Vương thúc dù sao cũng lớn tuổi rồi, hay nhớ nhầm, không chịu già không được."
Tĩnh An Vương phi sở hữu dung mạo và khí độ chẳng khác nào bậc mẫu nghi thiên hạ, có lẽ do ảnh hưởng từ bầu không khí hòa thuận nên đã vơi bớt vài phần đoan trang gượng gạo. Một tay nàng dùng hai ngón thon tựa ngó sen giữ trang sách, tay kia chống cằm, nghiêng đầu ngắm nhìn Từ Phượng Niên – kẻ thuộc vai vế cháu chắt, ánh mắt toát lên vẻ quyến rũ tự nhiên. Dường như nàng rất tò mò về vị thế tử điện hạ Bắc Lương lặn lội từ xa tới này.
Kẻ hậu bối trước mắt đã chẳng còn là một đứa trẻ, ngay tại Thanh Châu cũng lưu truyền vô số lời đồn về y, không thoát khỏi những lời lẽ chua ngoa kiểu như “phá gia chi tử phải kể đến Phượng nhà họ Từ”. Huống hồ Tương Phàn vốn bị hủy hoại trong tay Từ Kiêu và Vương Dương Minh, tòa thành hùng tráng một thời nay biến thành quỷ thành, giới sĩ lâm Thanh Châu thừa hiểu không thể đấu võ mồm lại Bắc Lương Vương, đành lấy việc hả hê công kích hành vi ăn chơi trác táng của thế tử Bắc Lương làm thú vui.
Từ Phượng Niên chạm mắt với Bùi Vương phi, mỉm cười:
"Thẩm thẩm đẹp quá."
Tĩnh An Vương phi sững sờ. Triệu Hành khẽ siết chuỗi Phật châu để ngăn vọng niệm, thuận thế nói đùa:
"Thẩm thẩm của cháu đương nhiên là xinh đẹp rồi. Phượng Niên, có vừa mắt khuê tú Thanh Châu nào không, Vương thúc cướp về cho cháu."
Da mặt Từ Phượng Niên dày tựa tường thành Tương Phàn, được đà lấn tới, trơ trẽn đáp:
"Vốn đang thương nhớ một vị cô nương Thanh Châu tình cờ gặp trên hồ Xuân Thần, tên là gì ấy nhỉ, nhớ ra rồi, Lục Tú Nhi. Hình như lão tổ tông nhà nàng là Thượng Trụ quốc lão Thượng thư ở kinh thành, luận về gia thế cũng tạm xứng với tiểu chất. Nhưng hôm nay gặp được thẩm thẩm rồi liền chẳng còn tâm tư đó nữa, kém quá xa."
Triệu Hành chỉ cười cho qua chuyện, còn thế tử Triệu Tuân đã tức đến mức môi tái nhợt, toàn thân run rẩy. May mà hắn cúi đầu đứng một bên cạnh Tĩnh An Vương và Vương phi nên không ai để ý.
Tiếp đó là màn chuyện phiếm càng không vương chút mùi thuốc súng, lại mượn được gió đông của Văn võ bình và Yên chi bình nên không thiếu chủ đề. Tài mồm mép của Từ Phượng Niên đã sớm được các hoa khôi Bắc Lương tôi luyện đến độ lô hỏa thuần thanh qua những lần tán tỉnh trêu ghẹo, đạo hạnh còn cao hơn bản lĩnh múa đao đến mười mấy tầng.
Tĩnh An Vương nhắc tới lần bình phẩm này chỉ thiếu mỗi Tướng soái bình, còn thay Từ Kiêu – người năm đó từng sỉ nhục ông – bày tỏ bất bình. Lần này Tướng soái bình không ra đời, lý do là sau thời Xuân Thu không còn danh tướng, sau thời Xuân Thu chỉ có Bích Nhãn. Nếu đã bình không ra gì nữa thì cần gì phải bình? Nhưng người tinh tường đều nhìn ra được cách nói này cực kỳ đề cao đương kim Tể chấp Trương Cự Lộc, gần như đã đẩy hắn lên đến tầm một người phò tá cả quốc gia.
Tĩnh An Vương Triệu Hành cuối cùng cũng đứng dậy, Từ Phượng Niên khẽ chắp tay từ biệt. Lúc rời phòng, đương nhiên Triệu Hành đi trước, vốn dĩ phải đến Bùi Vương phi, sau đó mới đến Từ Phượng Niên và Triệu Tuân là bậc con cháu đi sau cùng.
Từ Phượng Niên cố ý tụt lại vài bước, Bùi Vương phi tính tình lại phóng khoáng, cộng thêm Triệu Tuân mất hết mặt mũi đang vội vàng lủi đi, thành ra Từ Phượng Niên và Bùi Vương phi lại sóng vai nhau. Khi bước qua ngưỡng cửa, thân thể mềm mại của người đẹp Yên chi bình xuất thân từ nhà vương hầu chợt run lên. Đôi mắt mùa thu đẫm linh khí Giang Nam trợn lớn, nàng mang vẻ mặt không thể tin nổi nhìn về phía gã trai trẻ luôn miệng gọi mình là thẩm thẩm.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook