Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 339: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 339
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Khương Nê nghiến răng: "Đây là phòng của ta!"
Từ Phượng Niên phớt lờ con mèo hoang đang xù lông này, chắt lọc mười mấy chiêu thức từ kho tàng bí kíp đồ sộ, trình bày vắn tắt cho lão Kiếm Thần.
Ban đầu, Lý Thuần Cương tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, đưa tay ngoáy tai rồi nhẹ nhàng búng đi. Về sau, khi Từ Phượng Niên tiếp tục thuyết giảng, lão đầu nhi tuy vẫn vắt chân chữ ngũ nhưng đã thôi cái trò móc tai gây phản cảm, nâng bát sứ chỉ còn nửa phần rượu lên, vừa nhâm nhi vừa lắng nghe, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, tĩnh lặng tựa mặt giếng cổ.
Từ Phượng Niên trình bày xong, thấy lão Kiếm Thần gà gật muốn ngủ, chẳng cam tâm bèn giảng giải tường tận lại một lần, liệt kê tên gọi những cuốn sách là nguồn gốc của mười mấy chiêu thức kia, rồi trình bày cả cách thức dung hợp mà bản thân đúc kết được. Rốt cuộc, lão Kiếm Thần chỉ híp mắt thưởng rượu.
Từ Phượng Niên nản chí, với tay cầm chiếc bát nhỏ Khương Nê dùng để luyện chữ, uống cạn nước lã bên trong, khiến tiểu Nê Nhân trông thấy mà hối hận khôn cùng, trách sao lúc trước không bỏ nửa cân thạch tín vào đó.
Từ Phượng Niên nói đến khô khốc cổ họng, uống xong nửa bát nước, ngẩn người nhìn lão Kiếm Thần hồi lâu vẫn không thấy động tĩnh gì.
Khương Nê dù sao cũng chẳng hiểu, liền khoái trá nói: "Mèo què ba chân, đúng là mèo què ba chân. Không xứng, không xứng."
Hai chữ "không xứng" này, dĩ nhiên bắt nguồn từ câu "không xứng song tu" của bạch y Quan Âm bên ngoài thành Tương Phàn dạo trước. Mấy ngày nay Khương Nê toàn lôi chuyện này ra chế giễu Thế tử điện hạ, hả giận vô cùng.
Lão Kiếm Thần vẫn luôn thả hồn đi vạn dặm, cuối cùng cũng thu lại ánh nhìn, liếc Từ Phượng Niên một cái rồi mới mở miệng: "Mới đầu nghe ngươi lải nhải, lão phu thấy ồn ào quá, cái thói đi tắt đón đầu này của ngươi là thứ võ đạo mạt hạng, vừa định mắng vài câu thì bỗng dưng nhớ tới chuyện xưa của một cố nhân."
"Vương Tiên Chi tuổi tác cũng xấp xỉ lão phu và Tề Huyền Trân, nhưng lại thành danh muộn hơn rất nhiều năm. Năm đó hắn cũng như ngươi, chuyên đi cóp nhặt của thiên hạ, đi theo con đường hạ thừa 'lấy đá núi người công ngọc mình'. Lão phu và vài cao thủ thời đó mỗi lần ra tay đối địch, đều thấy bóng dáng gã này đứng đằng xa quan chiến. Khác với lão phu lúc ấy cứ mãi dậm chân giữa hai cảnh giới Thiên Tượng và Thần Tiên, lão tiểu tử này lại có thể càng chiến càng dũng."
"Bây giờ ngẫm lại, người đời đều ca tụng Vương Tiên Chi ngộ tính trác tuyệt, vì quan chiến một lần là có thể xem qua võ học thiên hạ không quên, cho nên sau này mới có tu vi tuyệt thế tay không bẻ gãy danh kiếm, nhưng nói vậy chưa hoàn toàn chính xác. Vương Tiên Chi giống như bậc thầy luyện đan, vơ lấy một ít đan thạch bên người, nhưng không chỉ dừng lại ở bản thân đan thạch, mà ném tất cả vào đan lô, dung luyện thành một thể. Lưỡng tụ Thanh Xà của lão phu, đến tay hắn liền hóa thành Nhất tụ Thanh Long."
"Cho nên cao thủ thế gian khi đối địch với Vương Tiên Chi, đều xem hắn là hòn đá mài sắc bén nhất để rèn giũa tu vi bản thân. Đây là chuyện tốt, nhưng khổ nỗi sau khi mài giũa, bản lĩnh có gia tăng, nhưng lại chẳng bao giờ đuổi kịp bước chân của cái gã điểu nhân Vương Tiên Chi này, thế nên mới có vô số cao thủ không hẹn mà cùng cảm thán như đàn bà 'trời sinh Chi sao còn sinh ta'. Từ tiểu tử, ngươi muốn làm Vương Tiên Chi thứ hai à?"
Từ Phượng Niên kinh ngạc đến mức nghẹn lời.
Lão Kiếm Thần cười khẩy khinh bỉ: "Đã thật tâm muốn học võ, mà ngay cả chút chí khí đá văng Vương Tiên Chi khỏi bảo tọa thiên hạ đệ nhị cũng không có, tiểu tử nhà ngươi còn luyện đao cái nỗi gì."
Từ Phượng Niên bất đắc dĩ đáp: "Vương Tiên Chi tự xưng đệ nhị, nhưng có ai mà không xem hắn là võ đạo đệ nhất nhân."
Lão Kiếm Thần lắc đầu cười nhạt: "Đệ nhất? Lão phu không cho là vậy. Vương Tiên Chi nhận mình đệ nhị, chỉ có một nửa là ngạo khí, nửa còn lại là do gã tự biết mình biết người. Trên đời luôn xuất hiện một hai quái thai không thể dùng thường lý để đo lường, còn những quái thai này xuất thân từ Phật môn hay Đạo giáo, hay từ sông biển núi rừng thì chỉ có trời biết và bản thân Vương Tiên Chi đang khiêu chiến thiên hạ trên thành Võ Đế biết mà thôi."
"Sau khi Tề Huyền Trân chết, lão phu vốn tưởng Vương Tiên Chi cuối cùng cũng được nở mày nở mặt, nào ngờ đến nay vẫn là thiên hạ đệ nhị. Chắc hẳn sau khi Tề Huyền Trân qua đời đã xuất hiện Lục địa Thần tiên mà ngay cả Vương Tiên Chi cũng phải kiêng dè, nếu không với tính khí của hắn, đâu đến nỗi phải làm màu như vậy."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook