Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 346: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 346

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Nàng vương phi giả không dám ho he nửa lời.

Ông lão đứng dậy, cười bảo:

"Ngươi và tên ngốc đáng thương kia vận may tốt hay xấu, phải xem hôm nay thế nào. Đáng tiếc các ngươi không tận mắt nhìn thấy được."

Ông lão chắp tay sau lưng bỏ đi, trước khi đi còn thản nhiên buông lại một câu như lời sấm:

"Sau này thấy Tĩnh An Vương nổi trận lôi đình thì cứ liều chết nói tốt cho Triệu Tuân, may ra mới giữ được cái mạng."

Gương mặt nàng vương phi giả xám ngoét.

Gió lại nổi, chuông lại reo.

Đinh đinh đang đang.

Không còn ý vị thoát tục, chỉ còn lại sát khí.

※※※

Núi Võ Đang trở nên náo nhiệt, bởi vì có một tên khốn kiếp vừa đến.

Tên khốn này đến từ Long Hổ sơn thì cũng đành nhịn, nhưng gã lại dám ra tay đánh nhau với vị sư thúc tổ trẻ tuổi được kỳ vọng sẽ trở thành chưởng giáo. Thế nào, bị ăn đòn rồi chứ?

Đám đạo sĩ lớn bé tại mấy chục cung quan trên núi đều đang bàn tán xôn xao.

Những người lớn tuổi tương đối lo lắng, dù sao hắn cũng là Tiểu Lữ Tổ trên bảng võ bình, là Tề Tiên Hiệp - một trong ba vị tiểu thiên sư của Long Hổ sơn, kiếm đạo thoát tục chứ không phải hư danh.

Còn đám đạo đồng vai vế thấp thì không nhịn được, nhảy cẫng lên chửi ầm, hận không thể xắn tay áo liều mạng với vị Tiểu Lữ Tổ đang tạm trú trong trúc lư ở Đại Liên Hoa phong. Bọn tiểu đạo sĩ chung quy chưa được chứng kiến khí phách tiên nhân dùng phất trần làm kiếm chém gãy trúc tím của Tề Tiên Hiệp.

Thực ra trên núi cũng chỉ có vị chưởng giáo cưỡi trâu đứng bên cạnh xem, vốn định ra tay giúp một phen cho trọn nghĩa chủ nhà, nào ngờ tiểu thiên sư không nhận tấm lòng này. Trong trận chiến ngoài điện khi ấy, vị chưởng giáo trẻ tuổi một tay đoạt lấy phất trần, sau đó kiếm khí của Tề Tiên Hiệp đã khiến một pho tượng Chân Võ Đại Đế rung chuyển hồi lâu, một cây long não ngàn năm cũng bị Tiểu Lữ Tổ nhổ bật cả gốc. Nếu không phải vị chưởng giáo trẻ tuổi tiện tay xách một lư hương nặng ngàn cân lên đỡ mấy đòn thì bộ đạo bào mới tinh đã sớm tan tành.

Mấy vị sư huynh của chưởng giáo nghe tin cũng kéo đến, đứng ngoài cửa xem với vẻ hứng khởi dâng trào, chẳng hề xót xa cây long não bị nhổ hay lư hương bị hỏng, chỉ thiếu điều chưa phất cờ hò reo, mải ghé tai nhau bình phẩm chiêu thức cao thấp của đôi bên.

Trước trúc lư, Tề Tiên Hiệp ngồi trên bồ đoàn xanh, hô hấp thổ nạp.

Cách đó không xa, một đạo sĩ trẻ tuổi tay cầm nắm cỏ cho trâu ăn, ngượng ngùng nói:

"Mấy vị sư huynh của tiểu đạo quả thực không ra thể thống gì, phong thái cao thủ không bằng Thiên Sư phủ Long Hổ sơn các ngươi. Các sư huynh quen xem ta mất mặt rồi, ngươi lượng thứ cho."

Tề Tiên Hiệp thực sự lười để ý đến gã âm hồn bất tán này.

Vị đạo sĩ trẻ tuổi lớn lên cùng trâu xanh cười ha hả:

"Ngươi định ở lại núi Võ Đang thật à? Thanh cổ kiếm của Lữ Tổ treo dưới mái cong Đại Canh giác của Thái Hư cung, ngươi muốn thì cứ lấy đi, ta coi như không thấy. Dù sao từ nhỏ ta đã thấy thanh kiếm đó thật đáng thương, có người dùng nó là tốt nhất."

Tề Tiên Hiệp trừng mắt:

"Di vật Lữ Tổ, há có thể đùa cợt!"

Vị sư thúc tổ trẻ tuổi bất đắc dĩ bảo:

"Vậy ngươi cứ tìm ta đánh nhau mãi cũng không phải cách."

Tề Tiên Hiệp cười lạnh:

"Phải phân thắng bại ta mới xuống núi."

Vị sư thúc tổ trẻ tuổi vỗ lưng trâu xanh, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Khí lượng còn không bằng Từ Phượng Niên."

Cây phất trần đuôi trắng trước người Tề Tiên Hiệp đột ngột nảy lên.

Hồng Tẩy Tượng mặt mày khổ sở:

"Sợ ngươi rồi, Long Hổ sơn các ngươi quả thực không giống người tu đạo, đâu ra lắm lòng tranh thắng như vậy."

Tề Tiên Hiệp cười khẩy:

"Nếu Võ Đang các ngươi không có lòng tranh thắng, vì sao lại dựng cổng chào 'Huyền Võ Đương Hưng' dưới chân núi?"

Hồng Tẩy Tượng cười đáp:

"Trông cho có khí thế thôi, bút tích Lữ Tổ, hiếm có biết bao."

Tề Tiên Hiệp hừ lạnh, nói lý lẽ đàng hoàng với tên đạo sĩ này thực sự là đàn gảy tai trâu.

Hồng Tẩy Tượng nhỏ giọng:

"‘Học đạo tu hành nghèo rớt mồng tơi, trong túi vỏn vẹn năm ba đồng’. Đây chính là danh ngôn cảnh thế do Lữ Tổ để lại. Ngươi xem lại Long Hổ sơn các ngươi đi, Hoàng Tam Giáp năm đó còn cười nhạo các ngươi phải là ‘trong túi rủng rỉnh nghìn vạn đồng’ mới đúng."

Nghe những lời này, Tề Tiên Hiệp ngược lại không hề tức giận.

Trên giang hồ và chốn miếu đường, cứ cách một thời gian lại lưu truyền vài câu cửa miệng thú vị, thường là văn nhân văng tục, mãng phu lại văn vẻ, sinh động vô cùng. Câu châm biếm Thiên Sư phủ tu đạo không tu tâm của Hoàng Long Sĩ là một ví dụ. Lần này Bắc Lương Vương Từ Kiêu vào kinh diện thánh, sau khi tan triều đã đấm đá một vị đại quan Tam phẩm ngoài điện, còn mắng to: "Thằng nhãi ngươi nếu không phải trong quần có thêm một con chim, trên ngực thiếu hai cục thịt thì đúng là một con mụ đàn bà!". Vị Đại Tế Tửu đương nhiệm của Thượng Âm học cung lại có một câu danh ngôn truyền khắp thiên hạ, là lúc người trẻ tuổi trêu chọc một vị đại nho tiền bối Giang Nam: "Ăn ngon không bằng bánh chẻo, chơi vui không bằng chị dâu". Phái Không Động từng có một vị kiếm sĩ năm xưa cùng đồng đạo võ lâm vây diệt ma đầu, trước khi lâm trận lòng sinh sợ hãi, vạn bất đắc dĩ đành tìm một cái cớ vụng về: "Vừa nghe tin vợ có thai, ta về trước đây", khiến người ta cười vỡ bụng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...