Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 348: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 348

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Bùi Vương phi thường chỉ du xuân, còn chuyện ngắm lau tuyết mùa thu thì năm nay rõ ràng nàng đến sớm hơn mọi khi. Mỗi lần nàng xuất thành, nghi trượng luôn rất giản tiện, ngoài hai tỳ nữ thân cận thì chỉ có một đội thị vệ Vương phủ mặc giáp nhẹ đi cùng. Những năm gần đây, Tĩnh An Vương Triệu Hành cai quản Tương Phàn rất có nề nếp, yêu dân như con, thanh danh cực tốt. Lại thêm vị phiên vương này nổi tiếng gần xa là người một lòng thành kính hướng Phật, nên Vương phi xuất thành chưa từng gặp phải chuyện gì phiền lòng.

Rời quan đạo bằng phẳng, xe ngựa rẽ vào con đường nhỏ dẫn tới bãi lau sậy rậm rạp như rừng. Mấy năm trước, mỗi lần Vương phi tới đây ngắm cảnh đều theo lệ cũ xuống xe đi bộ, để thị vệ đi theo từ xa. Đám thị vệ không dám quấy rầy nhã hứng của chủ nhân, hơn nữa lau sậy cao lút đầu người, ít nhất cũng giúp Vương phi mắt không thấy tâm không phiền. Nhưng lần này lại rất lạ, chẳng những đến sớm hơn lệ thường mà khi tới ngã rẽ, Vương phi vẫn ngồi yên trên xe.

Trong xe, Bùi Vương phi - người vốn quen tự tay quán xuyến mọi việc trong phủ - đang đốt một lư hương đàn nhỏ. Nàng ngồi kiểu quỳ, mông đặt trên bắp chân, vô tình để lộ đường cong đẫy đà. Hai tỳ nữ ngồi cùng trong xe tuy cũng là nữ nhi nhưng trông thấy cảnh này cũng không khỏi động lòng. Vương phi sở hữu mái tóc óng ả mềm mại lạ thường. Mỗi khi chải đầu cho nàng, các tỳ nữ thân cận nhẹ nhàng nắm suối tóc ấy trong tay đều không kìm được mà hết lời xuýt xoa. Vương phi tính tình ôn hòa, chỉ nhìn mình trong gương đồng rồi mỉm cười dịu dàng. Thỉnh thoảng khi Vương phi đọc sách mệt mỏi, tỳ nữ rửa đôi chân ngọc trắng tựa hoa sen cho nàng lại càng thêm xao xuyến, thầm cảm thán chủ nhân mình quá đẹp.

Trên tay Bùi Vương phi là phong thư do Tĩnh An Vương Triệu Hành đưa cho trước khi rời phủ, dặn dò tốt nhất nên tự tay trao cho vị Thế tử Bắc Lương kia ở ven bãi lau. Nếu không, nàng đã chẳng đến đây sớm thế này. Nàng cầm phong thư dán sơ sài, dường như đang do dự có nên rút ra xem hay không. Trên đời này, không ai hiểu Tĩnh An Vương Triệu Hành hơn nàng. Hắn nói gì cũng không nói hết, làm gì cũng không làm tuyệt, luôn để lại khoảng trống cho người khác tự đoán, với ai cũng vậy.

Tính nết ngỗ ngược của Thế tử Triệu Tuân chính là do vị phụ vương này ép mà ra. Còn ánh mắt khuất tất, trái luân thường đạo lý của Triệu Tuân, với trực giác của một người phụ nữ từng trải, Bùi Vương phi lẽ nào không biết? Đứa trẻ đó hận nàng nhiều hơn một chút thì phải. Năm đó nàng vào Tĩnh An Vương phủ tuy không hề có tâm tranh giành, nhưng Chính Vương phi đương thời - sinh mẫu của Triệu Tuân - lại không biết vì sao mà bệnh mất. Món nợ này, dù Bùi Nam Vi có thấy mình vô tội đến đâu thì cũng bị tính lên đầu nàng.

Do đó bao năm nay, khi đối mặt với ánh mắt phức tạp và thiếu quy củ của Triệu Tuân, nàng chưa từng vạch trần, chưa bao giờ lên tiếng quở trách, càng không hề buông lời gièm pha trước mặt Tĩnh An Vương. Triệu Hành rất chú trọng thuật dưỡng sinh. Đợi đến khi ông ta qua đời, Triệu Tuân kế vị thì cũng phải là chuyện của hai mươi năm sau. Chắc hẳn lúc đó, Triệu Tuân theo luật bị giáng tước thành Tĩnh An Hầu cũng sẽ không còn nảy sinh ý đồ gì với một người đã già nua như mình nữa.

Ngoài mật thư trong tay, bên chân Bùi Nam Vi còn đặt một chiếc hộp đàn hương đựng chuỗi niệm châu. Nàng rất thích hoa văn điêu khắc trên đó nhưng chưa từng mở ra, bởi nàng biết mình càng để tâm thứ gì thì Triệu Hành lại càng căm ghét thứ đó. Huống hồ, chiếc hộp này còn do cái gai trong mắt Triệu Hành tặng? Nàng sợ một khi mở ra mà bị hắn biết được, chuỗi niệm châu và hộp đàn hương này sẽ không còn giữ được nữa.

Bùi Vương phi dịu dàng nói: "Các ngươi xuống xem Thế tử Bắc Lương đã đến gần chưa."

Hai tỳ nữ này, ngay cả chuyện Vương phi ngày ba bữa ăn gì cũng phải viết thư bẩm báo tường tận cho Tĩnh An Vương, nghe vậy liền khẽ vâng dạ rồi thướt tha xách váy xuống xe.

Bùi Vương phi kẹp mật thư giữa hai ngón tay, bên trên là bút tích của Tĩnh An Vương: "Tống điệt thiên lý."

Bùi Vương phi nhíu mày, lẩm bẩm: "Ý là tiễn cháu nghìn dặm, cuối cùng vẫn phải từ biệt? Không đích thân đưa tiễn sao?"

Nàng lắc đầu, dường như cảm thấy mình chưa lĩnh ngộ hết thâm ý của mấy chữ này. Triệu Hành năm xưa thất bại trong cuộc tranh đoạt quyền lực chốn hoàng cung, tuy không được giới quyền quý đỉnh cao trong triều đình hiện nay coi trọng, thậm chí còn bị Dị tính vương Từ Kiêu và mấy phiên vương đắc thế khác công khai chế nhạo, nhưng nàng biết đây vẫn là một nam tử vô cùng dã tâm. Một ngày chưa rửa được nỗi nhục năm xưa là một ngày hắn chưa nguôi ý định trở về tòa thành ấy, cung điện ấy.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...