Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 363: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 363
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Năm xưa khi mới gia nhập Thượng Âm học cung, ông lão đã tự xưng là Tam Giáp, kiếm pháp tựa rồng bay rắn lượn. Bên bờ hồ sau cơn mưa lớn, ông viết một mạch thành bộ "Địch Trụ Lục" ngay trên vũng bùn. Mở đầu đã viết: Phải vì trời đất lập tâm, vì muôn dân lập mệnh, vì thánh hiền đời trước kế thừa tuyệt học, vì vạn thế mở ra thái bình.
Mấy năm nay ông đi khắp tứ phương tám hướng, lúc rảnh rỗi không có việc gì liền dạy Lục Hủ cách hạ cờ để bén rễ, tiếp địa khí. Dạy Lý Bạch Sư thế nào là tài sắc vẹn toàn, dạy ả ngụy vương phi kia cách mê hoặc lòng người, họa loạn quốc gia, thay một nữ tử viết nên 《 Nữ Giới》, xúi giục Quảng Lăng Vương nấu giết con trai thứ, lừa gạt đám hậu sinh non nớt ở Khâm Thiên Giám... Chỉ cần lão muốn, ai mà chẳng là quân cờ trong tay?
Tiếp theo, lão sẽ đi dạy một tiểu tử họ Ôn mang mộc kiếm biết cách dùng kiếm.
Sau khi nước mất nhà tan, ngoài mối hận ngút trời với tên đồ tể Từ Kiêu, Lão thái sư Tây Sở còn đấm ngực dậm chân mắng lão già họ Hoàng dùng ba tấc lưỡi giết ba trăm vạn người. Người được nhắc đến chính là lão đầu này.
Thế nhưng những biến cố thăng trầm, giang sơn nghiêng ngả ấy đều đã hóa thành thế cờ định sẵn trên bàn, lưu lại cho hậu thế.
Ông lão không rõ tuổi tác nhón lấy một viên sỏi tròn nằm ngay trung tâm bàn cờ, lẩm bẩm: "Vị họ Triệu này hạ cờ ở Thiên Nguyên, đúng là không biết trời cao đất dày, nhưng hành sự cũng có nét đáng yêu.”
Lão đầu ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, ánh mắt chuyển dời, rơi vào một viên đá lớn nhất giữa nơi có nhiều quân cờ dày đặc nhất: "Vương Minh Dần đứng thứ mười một, xông lên đầu tiên. Đặt mình vào chỗ chết, liệu có thể tìm được đường sống?"
Ánh mắt lại nhẹ nhàng lướt qua: "Vương gia có con gái tay cầm Sát Na, là liều chết một trận hay là nước cờ diệu thủ để trấn áp?"
Ông lão không ngừng lẩm bẩm một mình, thấy con thanh loan trắng xanh đang lượn vòng thì chép miệng nói: "Loạn lạc ngang dọc, loạn, thật sự loạn. Nhưng trong loạn lại có trật tự."
Cuối cùng, lão già đưa hai ngón tay theo thói quen xoa xoa hai bên thái dương lốm đốm bạc, nhíu mày: "Chẳng lẽ hôm nay Tố Vương đã muốn đối đầu với Đại Lương Long Tước? Để lão phu tính toán một phen.”
Ông lão không nhìn bàn cờ rối ren, trầm ngâm hồi lâu. Vốn định bấm ngón tay tính toán, nào ngờ vừa nhắm mắt lại thành ra ngủ gật, chẳng thèm đoái hoài đến thế cờ trên bàn nữa. Lão chép miệng, trong cơn nửa mê nửa tỉnh thì thầm: "Cá kho thơm thật."
Lão đầu vừa tham ăn vừa lười biếng này, quả thật là kỳ thủ đệ nhất nhân suốt năm trăm năm qua, người bị Đại Tế Tửu của Thượng Âm học cung vừa chê vừa khen, cười rằng "Siêu phàm nhập thánh, tuyệt không vướng tục khí, quả thật chẳng phải là người" hay sao?
※※※
Lão nho sĩ trông có vẻ bình thường này vừa định chợp mắt thì phía bên kia bỗng nổi lên tiếng sấm sét kinh thiên động địa.
Liên miên không dứt!
"Hậu sinh nhà họ Ngô, thật sự muốn tìm cái chết sao?! Tố Vương Kiếm định để làm cảnh đến bao giờ?"
Cớ sao trong tên của Lão Kiếm Thần lại ẩn chứa kiếm cương?
Chỉ thấy ánh xanh trên thanh kiếm trong tay Lý Thuần Cương đột ngột bùng lên. Cho dù là Bùi Nam Vi cũng có thể thấy rõ mũi kiếm sắc lạnh dài ba thước của Lão Kiếm Thần tựa như một con rắn xanh đang cuộn mình. Lúc trước chỉ là những tia sáng mỏng manh nhìn không rõ, bây giờ thanh khí đã to bằng cánh tay, hoàn toàn che lấp cả thân kiếm.
Một kiếm vung lên, thanh tre trong tay Ngô Lục Đỉnh vốn đã bị gọt ngắn như chủy thủ liền bị nghiền nát thành bột phấn. Không chỉ vậy, vẻ ung dung tự tại của Ngô Lục Đỉnh cũng biến mất, thay vào đó là sự chật vật, một góc tay áo đã bị kiếm khí sắc bén cắt đứt.
Lý Thuần Cương dường như không hề muốn cho Ngô Lục Đỉnh cơ hội rút Tố Vương Kiếm ra khỏi vỏ. Lão cười lớn một tiếng, đắc thế không buông tha. Sau một hồi so tài, lão đã nhìn thấu tên nhóc này chọn con đường kiếm thuật bá đạo ít ai theo. Ngươi muốn bá đạo ư? Xét về kiếm sĩ, lão phu cả đời đối địch vô số, ai có thể bá đạo hơn Lưỡng Tụ Thanh Xà?
Một kiếm này của lão phu chẳng qua chỉ là nâng lên và hạ xuống.
Phía Đông ngắm đại triều ở Quảng Lăng, đạp đầu sóng mà qua sông.
Phía Bắc nhìn vạn trâu rừng lồng lộn, đạp lưng trâu như đi trên đất bằng.
Phía Nam đối mặt sóng dữ vỗ đầu, một kiếm chẻ đôi sông biển.
Phía Tây lên Lạn Đà Sơn dùng kiếm hỏi Phật, chém rụng đầu hai mươi ba vị La Hán.
Kiếm thế của Lý Thuần Cương lại tăng vọt
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook