Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 372: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 372

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Hai chân Vương Minh Dần cắm sâu xuống đất, nhuyễn kiếm hoành ngang vai, triển khai thế thương để phá tan con thanh xà dữ tợn do kiếm khí ngưng tụ mà thành.

Chỉ cần cản được thanh xà trong tay áo này, gã tin chắc dù trọng thương đến đâu cũng sẽ lấy được thủ cấp của tên con cháu nhà họ Từ kia!

Thực tế, Vương Minh Dần quả nhiên đã đỡ được. Thanh Xà kiếm khí uy lực hiếm thấy trên đời đã nổ tung trước mặt gã đàn ông có vẻ ngoài bình hờn này.

Thanh xà trăm trượng bị gã nông phu quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời đánh tan nát, đoạn quan đạo dài trăm trượng bị kiếm khí xanh thẫm bao trùm, hai hàng cây hòe chịu vạ lây cũng gãy vụn thành vô số khúc.

Kẻ sở hữu vũ lực kinh người này không giống nông phu, mà chính là một nông phu thực thụ. Người đời thường cười nhạo danh hiệu đệ thập nhất của gã, bảo gã là cao thủ đáng hận nhất thiên hạ, bởi thành chủ Võ Đế thành cứ khăng khăng nhận mình là thiên hạ đệ nhị nên thập đại cao thủ đành bị đẩy xuống hạng mười một. Vương Minh Dần liên tục lọt vào bảng xếp hạng, lại liên tục giữ vững vị trí thứ mười một ấy. Nhưng kỳ thực Vương Minh Dần hoàn toàn chẳng bận tâm, gã chỉ lo lắng cho mảnh đất một mẫu ba phân nơi non xanh nước biếc kia, nơi đó có một nữ tử dịu dàng đang đợi gã trở về, hoa màu trong ruộng luôn cần một người đàn ông chăm sóc. Từ khi gặp gã, nàng chưa từng thấy cây nhuyễn kiếm nào, càng không biết gì về thiên hạ đệ thập nhất, chỉ biết gã là một người đàn ông tốt, chất phác kiệm lời, có thể gửi gắm cả đời, nhà nghèo một chút cũng chẳng sao.

Cuối cùng cũng đỡ được.

Tiếp theo chỉ còn lại đầu lâu của y.

Thanh Điểu rệu rã gục bên vệ đường, gắng gượng muốn gượng dậy nhặt lấy ngọn Sát Na thương ở phía xa, nhưng vừa phun ra một ngụm máu đen kịt đã lại đổ sụp xuống.

Nàng căm hận người cha đã sát hại mẹ mình, nên cũng chán ghét ngọn danh thương vốn được niêm cất trong kho Thính Triều Đình. Vốn dĩ ngọn Sát Na này chỉ dùng để giết gã đàn ông rõ ràng là thương thuật đệ nhất thiên hạ nhưng lại buông bỏ thương đạo. Nhưng trước khi rời Bắc Lương, Đại Trụ Quốc bảo có thể sẽ dùng đến nên đã đưa Sát Na đến trước mặt nàng, nàng không chút do dự tiếp nhận.

Hôm nay, nàng lại không chút do dự rút thương. Nàng tinh thông ám sát nên đối đầu trực diện vốn chẳng phải sở trường, nhưng thân là tử sĩ, là Bính trong Thiên Can tử sĩ, nào có chuyện không biết cái chết là gì? Nàng không chút do dự lao vào chỗ chết.

Cũng như Thanh Điểu, tất cả mọi người trên đường đều không kịp cứu Thế tử điện hạ.

Dù cho Lý Thuần Cương đã lướt tới từ trên không.

Vương Minh Dần đang định ra tay thì thân thể bỗng cứng đờ.

Gã chậm rãi cúi đầu.

Nhìn thấy một cánh tay từ sau lưng đâm xuyên qua lồng ngực.

Đó là một cánh tay trắng nõn, không hề vạm vỡ.

Đây là một cú thủ đao âm hiểm đến mức kinh thế hãi tục. Tin rằng trên đời này chẳng có vụ ám sát nào có thể gây chấn động giang hồ hơn thế.

Gương mặt Từ Phượng Niên lạnh băng không chút cảm xúc nhưng mồ hôi đầm đìa, y cầm đao đứng đó, nhìn thấy một cái đầu thò ra từ sau lưng Vương Minh Dần.

Nữ thích khách chắc chắn sẽ danh chấn thiên hạ này trông chẳng hề hung thần ác sát, khuôn mặt còn non nớt thanh tú, hóa ra lại là một thiếu nữ.

Nàng mỉm cười.

“Hì hì.”

Thiếu nữ kia vừa cười xong, lão Kiếm Thần cũng đã lướt tới, nàng rút thủ đao đã xuyên thấu cơ thể Vương Minh Dần ra, thân hình nhỏ nhắn gầy gò nhảy vọt về phía sau, hai chân đáp lên một gốc hòe già cụt ngọn, rồi lại điểm nhẹ một cái, biến mất tựa sao băng.

Nàng đến nhẹ nhàng, đi cũng thanh thoát, ngay cả lão già từng trải như Lý Thuần Cương cũng phải trố mắt kinh ngạc. Không phải vì võ công của nha đầu kia vượt qua được Vương Minh Dần - kẻ xứng danh thiên hạ đệ thập nhất, mà bởi vì gã đã phải gắng gượng chống đỡ hai luồng thanh xà trăm trượng từ ống tay áo, giữa chừng còn bị Sát Na thương đập trúng ngực, lại thêm toàn bộ tâm trí đều dồn vào Từ Phượng Niên nên mới bị một đòn đắc thủ. Thiếu nữ kia đã nắm bắt thiên thời địa lợi nhân hòa chuẩn xác vô cùng, cuối cùng tung một cú thủ đao, thành công kết liễu Vương Minh Dần, khiến gã chết không nhắm mắt. Đợi đến khi Lý Thuần Cương đuổi tới, nàng lại không chút lưu luyến mà rút lui, ra dáng một thích khách siêu hạng với khí độ "sao chổi quét trăng, chim ưng bổ điện”.

Từ Phượng Niên lại chẳng để tâm đến những chuyện này, y lặng lẽ đến bên Thanh Điểu sắc mặt trắng bệch như tuyết, ngồi xuống đất ôm nàng vào lòng, đưa tay lau đi vệt máu đen kinh người nơi khóe miệng nàng. Lý Thuần Cương ném thanh kiếm trong tay đi, kiếm vẽ thành một đường bán nguyệt tuyệt đẹp trên không trung rồi cắm vừa khít vào vỏ đang dựng trước xe ngựa, lão đầu siết chặt chiếc áo lông cừu, đủng đỉnh bước tới trước mặt Thế tử điện hạ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...