Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 375: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 375
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Thiếu nữ cười khẽ một tiếng, thân pháp quỷ mị lao vút tới, liên tiếp lướt qua ba người Thư Tu, Dương Thanh Phong và Ngụy Thúc Dương, hai ngón tay lần lượt điểm trúng đao Tú Đông và Xuân Lôi trong tay Từ Phượng Niên, sau đó tung một cước đạp trúng ngực y, lần nữa đá văng Thế tử điện hạ xuống nước.
Nhóm Ngụy Thúc Dương nhìn rõ Thế tử điện hạ trúng một cước vào ngực, phun ra một ngụm máu tươi sẫm màu.
Ngụy Thúc Dương vừa định ra tay, trong bãi lau sậy đã xông ra một con mèo lớn lông đen trắng đan xen vô cùng kỳ dị. Hai tay Thư Tu vỗ vào đầu nó, chẳng những không ngăn được thế tới hung hãn mà còn bị nó tát văng ra xa. Dương Thanh Phong cũng bị nó tung một chưởng đánh bật. Mấy người bọn họ vừa tử chiến một trận với Phù tướng Hồng Giáp, gần như đều đã là nỏ mạnh hết đà, nay lại bị một con súc sinh dễ dàng đánh lui, quả thực nằm ngoài dự liệu.
Lo lắng cho an nguy của Thế tử điện hạ, Ngụy Thúc Dương giận dữ quát: "Nghiệt súc!"
Thiếu nữ mặt không cảm xúc cười "hề hề", cùng con sủng vật một trước một sau giáp công Cửu Đấu Mễ lão đạo, bổ một chưởng vào cổ Ngụy Thúc Dương, trực tiếp đánh lão đạo sĩ lún sâu xuống bùn. Sau đó nàng không thèm để ý đến Thư Tu và Dương Thanh Phong đang gắng gượng trụ vững, chỉ nhìn chăm chú mặt nước đang gợn từng vòng sóng.
Từ Phượng Niên lần thứ ba bước lên từ dưới nước.
Thiếu nữ thích khách dẫn theo con mèo lớn cuối cùng cũng lên tiếng: "Nhát đâm đầu tiên, vì ngươi có Kỳ Lân ti giáp hộ thân nên không chết. Nhưng cú đạp vừa rồi của ta đã trúng ngay chỗ bảo giáp bị xé rách trên ngực, ngươi đáng lẽ phải chết rồi mới đúng."
Giữa trán Từ Phượng Niên mặt không còn chút máu ánh lên vết ấn màu đỏ chuyển dần từ tím nhạt sang tím sẫm, y nheo mắt không đáp.
Thiếu nữ thốt lên một tiếng "a", bừng tỉnh nói: "Xem ra ngươi đã đoạt được Đại Hoàng Đình của Vương Trọng Lâu thật rồi. Không sao, ta không tin ngươi thực sự bất tử, ngươi còn cách cảnh giới Cửu Trọng Lâu xa lắm."
Từ Phượng Niên nghiến răng hỏi: "Hề Hề cô nương, ta và ngươi có thù oán gì sao?"
"Không thù. Nhưng có người ra một nghìn lạng vàng mua mạng của ngươi, ta làm ăn xưa nay rất trọng quy củ, đã nhận tiền thì phải tự tay lấy mạng. Hơn nữa, nếu ngươi bị Vương Minh Dần kia giết, ta còn phải trả lại năm trăm lạng vàng."
Nàng đã có thể xuất hiện sau lưng một tuyệt thế cao thủ như Vương Minh Dần mà không ai hay biết, tất nhiên cũng có thể trong lúc nói chuyện đánh một chưởng vào thái dương của Thế tử điện hạ. Đáng thương cho Từ Phượng Niên đầu óc chấn động, y bay ngang ra ngoài, đè rạp một mảng lau sậy lớn.
Từ Phượng Niên đã thất khiếu chảy máu, nhưng vẫn chống đao xuống đất, gượng dậy.
"Hề, mạng của ngươi quả nhiên đáng giá một nghìn lạng vàng. Ta làm ăn xưa nay đều nhận trước một nửa tiền cọc, ra tay hay không còn phải xem tâm trạng. Tâm trạng tốt, nhận nốt nửa tiền cọc còn lại sẽ bắt đầu giết người, tâm trạng không tốt thì sẽ giết kẻ trả tiền cọc cho ta. Cho nên những năm ta hành tẩu giang hồ đến nay, chẳng làm được mấy vụ thành công. Kẻ ở thành Tương Phàn kia, gan cũng không nhỏ. Tâm trạng ta tốt, liền hứa với hắn sau khi giết ngươi sẽ đi giết một nữ nhân tên Bùi Nam Vi, có phải là nàng ta không?"
Nàng nói bất cứ điều gì cũng luôn giữ một gương mặt thanh tú dịu dàng, ngay cả khi cười "hề hề" cũng cứng nhắc vô cùng. Lời vừa dứt, Từ Phượng Niên đã lại bị nàng đánh ngã. Thiếu nữ ra tay chẳng dùng chiêu thức gì, chưa bao giờ dây dưa dài dòng, lúc nào cũng là một chiêu hiệu quả.
Sắc mặt Tĩnh An Vương phi thê lương.
Thiếu nữ chậm rãi tiến lên, đi về phía Thế tử điện hạ đang quỳ một gối trên đất, nhẹ giọng nói: "Từ Phượng Niên, ngươi đang đợi tử sĩ ngầm của Vương phủ Bắc Lương à? Nói cho ngươi biết nhé, không còn đâu."
Từ Phượng Niên dùng mu bàn tay lau vết máu nơi khóe miệng, cười lạnh nói: "Không đợi. Dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình."
Sau khi đứng dậy, tay phải Từ Phượng Niên thuận thế nắm đao Tú Đông, tay trái ngược thế cầm Xuân Lôi.
Tư thế vô cùng kỳ quái.
Thiếu nữ lần đầu tiên lộ vẻ nghiêm nghị.
Kiếm Nhất.
Nhất kiếm tẩu long xà.
Kiếm Nhị.
Song kiếm giao tương hô ứng.
Kiếm Tam.
Kiếm thượng kiếm khí trọng tam cân.
Cho đến Kiếm Bát.
Kiếm Cửu nhất kiếm lục thiên lý.
Trên đời này còn ai tinh thông Cửu kiếm của Kiếm Cửu Lão Hoàng hơn Từ Phượng Niên? Nhất là chiêu Kiếm Cửu đó!
Y thân hãm tử địa, lấy song đao làm kiếm, trong bãi lau lại dấy lên kiếm ý lẫm liệt. Đặc biệt là chiêu Kiếm Cửu cuối cùng có Đại Hoàng Đình cuồn cuộn chèo chống, càng khiến song đao mơ hồ sinh ra một luồng kiếm khí màu vàng óng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook