Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 385: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 385
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Một thiếu phụ có dung mạo bình thường bước ra từ trong nhóm khách ăn vận gọn nhẹ giống Từ Kiêu, nhẹ nhàng nói: "Không được vô lễ với Bắc Lương Vương."
Đám cấm vệ sau khi nhìn rõ dung mạo vị thiếu phụ này thì không dám nhìn thêm lần thứ hai, lập tức đồng loạt quỳ rạp xuống đất. Bọn họ vừa định mở miệng hô lớn, nữ tử kia đã khẽ nói: "Miễn lễ."
Từ Kiêu quay đầu lại, thoáng chút kinh ngạc. Có lẽ vì lưng vốn đã gù nên chẳng rõ ông có cúi người hành lễ hay không, chỉ nghe giọng điềm nhiên: "Từ Kiêu cung nghênh Hoàng hậu."
Nói xong, Từ Kiêu chẳng thèm nhìn thêm nữ tử có thân phận tôn quý nhất vương triều này nữa, chỉ liếc mắt sang thiếu nữ trẻ tuổi bên cạnh. Thấy trên sống mũi nàng có vài nốt tàn nhang đáng yêu, ông cười nói: "Tùy Châu công chúa sao thoáng cái đã thành đại cô nương thế này? Nhớ lần trước gặp vẫn còn là con bé thắt bím tóc mà."
Vị công chúa này dường như không xa lạ gì với Từ Kiêu, nàng làm mặt quỷ tinh nghịch, tiến lên vài bước kéo tay ông, khẽ nói: "Từ bá bá, người còn nhớ lần trước dẫn Tiểu Nhã đi ăn đậu phụ hạnh nhân không? Sau khi về cung, con đã bảo Ngự Thiện phòng làm nhưng không ra được vị đó. Muốn ra cung tìm lại không có Từ bá bá dẫn đường nên không tìm được, lúc đó con đã khóc rất thảm!"
Từ Kiêu cười ha hả, cố ý thở ra một hơi: "Ngửi xem, ta vừa ăn hết hai bát, có phải toàn mùi đậu phụ hạnh nhân không?"
Tùy Châu công chúa bịt mũi, hừ hừ nói: "Chẳng thơm gì cả, Từ bá bá lừa người!"
Thái độ của Từ Kiêu với nữ tử nổi danh nhất vương triều bên cạnh có thể nói là bình thản đến mức đường đột, nhưng với vị tiểu công chúa nổi tiếng nghịch ngợm trước mắt lại vô cùng thân thiết. Với địa vị của Từ Kiêu, thích là thích, không thích thì mắng đã là nhẹ. Thậm chí phải có chút tư lịch mới được tên Nhân đồ này mắng cho vài câu, cần gì phải giả tạo?
Cả đời này, Từ Kiêu từng mặt đối mặt mắng ân sư của đương kim Thủ phụ Trương Cự Lộc, mắng Đại tướng quân Cố Kiếm Đường, mắng Hoài Nam Vương, thậm chí đánh cả Tĩnh An Vương. Về chuyến vào kinh lần này, vị quan viên bị ông dùng vỏ đao đánh thừa sống thiếu chết ngoài điện tuy vẫn nằm liệt giường thoi thóp, nhưng thanh danh lại phất lên như diều gặp gió. Ai nấy đều khen gã là bậc trung thần cốt cán của quốc gia. Phải biết trước đó gã này còn bị giới thanh lưu kinh sư cùng ba vạn học tử Thái học chỉ trích tác phong bất chính, vậy mà giờ đây lại được đồng thanh ca ngợi hết lời. Có thể thấy được Bắc Lương Vương kiêm Đại Trụ Quốc Từ Kiêu đánh mắng một trận, chỉ cần không chết thì không những không lỗ vốn mà còn lời to.
Từ Kiêu để Hoàng hậu vào Khâm Thiên Giám trước, còn mình kéo Tùy Châu công chúa đi sau. Ông ngẩng đầu liếc nhìn tấm biển ngự ban "Thông Vi Giai Cảnh", cười nhạo: "Thông cái rắm!"
Hoàng hậu đi phía trước khẽ nhíu mày, nhưng trên mặt cũng chỉ thoáng hiện nụ cười.
Tùy Châu công chúa đang khoác tay Từ Kiêu cũng gật đầu lia lịa phụ họa: "Giai cái rắm!"
Từ Kiêu cười tủm tỉm: "Vẫn là Tiểu Nhã hợp khẩu vị của bá bá nhất. Dạo này ngày nào cũng phải đối mặt với một đám chướng mắt, vì không muốn nhìn chúng mà hại bá bá chẳng biết đặt mắt vào đâu."
Công chúa Tùy Châu chỉ sợ thiên hạ không loạn bèn cười khà khà, làm động tác cứa cổ đầy ngang ngược chẳng biết học từ ai, nhẹ giọng nói: "Từ bá bá cho chúng một nhát xoẹt xoẹt mới hả lòng hả dạ."
Từ Kiêu thở dài: "Tiếc quá, nếu có nàng dâu như con thì tốt biết mấy. Trở về bá bá nhất định sẽ treo Phượng Niên lên đánh một trận trút giận thay Tiểu Nhã. Tên tiểu tử đó chẳng những không có phúc khí lại còn chọc giận Tiểu Nhã trên núi Võ Đang, đáng đánh!"
Công chúa vâng dạ liên hồi: "Nếu bá bá đã nói vậy, mặc kệ là đánh thật hay đánh giả, Tiểu Nhã sẽ không thèm chấp nhặt với tên đó nữa."
Từ Kiêu nói đầy thâm ý: "Tiểu Nhã, không chấp nhặt với tên Phượng Niên đó là đúng rồi. Lần sau đến Bắc Lương chơi tuyệt đối đừng bỏ qua Vương phủ, có tốn mấy bước chân đâu. Thuận tiện để Phượng Niên dẫn con đi xem cảnh tượng vạn con cá chép cuộn mình, đẹp lắm. Tiểu Nhã à, trong tên Phượng Niên có chữ Phượng, trong tên con có chữ Phong, duyên phận này không nhỏ đâu."
Tùy Châu công chúa Triệu Phong Nhã cười khúc khích.
Hoàng hậu không dẫn Từ Kiêu đến Thông Thiên đài nơi các quan viên Khâm Thiên Giám tụ tập mà đi đến Xã Tắc đàn, nơi được trải đất ngũ sắc: đông thanh, nam hồng, tây bạch, bắc hắc, trung hoàng. Ngày nay, loại đất cống trân quý này đều xuất xứ từ lãnh địa Quảng Lăng Vương. Lão bị khắp triều trên dưới chê bai là con Thao Thiết sống tham lam vô độ, nhưng riêng loại đất này lại không dám tư chiếm dù chỉ nửa vốc.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook