Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 404: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 404

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Tào Quan Tử vái chào thêm lần nữa, rồi thong dong xoay người bước vào màn mưa lớn.

Đây chính là khí phách "tuy ngàn vạn người, ta vẫn cứ đi".

Hào khí Nho gia trường tồn.

Tăng nhân áo trắng dù thân ở Thích môn, cũng không khỏi có phần cảm thương.

Tiểu hòa thượng vừa thiu thiu ngủ đã bị tiếng sấm đánh thức, vội vàng cầm ô giấy dầu chạy tới. Thấy trên tay sư phụ có thêm một bầu rượu, lại liên tưởng đến thư sinh trung niên vừa bước ra khỏi điện Thiên Phật ban nãy, cậu bèn ngạc nhiên hỏi: "Sư phụ, rượu này là do vị thư sinh tiên sinh kia tặng người ạ?"

Tăng nhân áo trắng gật đầu.

Nam Bắc ngốc thu ô lại, toét miệng cười: "Con cầm một chiếc, mang theo một chiếc, ban nãy gặp vị tiên sinh này nên cho hắn mượn một chiếc."

Tăng nhân áo trắng trợn mắt: "Cho hắn mượn làm gì? Đến mùa quýt hắn mới trả lại cho ngươi! Một chiếc ô cũng tốn không ít tiền đồng đấy!"

Tiểu hòa thượng khó xử: "Vậy phải làm sao ạ? Con giảng kinh trong chùa, đại chủ trì cũng có cho con đồng nào đâu. Ngày mai nếu Đông Tây và sư nương hỏi đến thì gay go mất."

Tăng nhân áo trắng đành bảo: "Thôi bỏ đi, cứ nói là ta mua rượu."

Tiểu hòa thượng cảm kích reo lên: "Sư phụ!"

Tăng nhân áo trắng lườm một cái: "Sư phụ phải đến Tàng Kinh các trong chùa một chuyến để tránh sư nương của ngươi, ngươi đi ngủ đi."

Tiểu hòa thượng thấp thỏm: "Sư phụ, hay là con cứ nói thật với sư nương ạ?"

Tăng nhân áo trắng đứng dậy, gõ mạnh một cái vào trán tên đồ đệ ngốc: "Đồ ngốc!"

Tiểu hòa thượng cười rạng rỡ.

Tăng nhân áo trắng ôn tồn dạy bảo: "Nam Bắc à, ngày mai sư nương có nổi giận thì cùng lắm ngươi chỉ phải ăn ít đi làm nhiều hơn. Nhưng tâm trạng sư nương ngươi không tốt lại hay xuống núi mua mấy bộ quần áo cả năm chẳng mặc được mấy lần, đó đều là tiền mồ hôi nước mắt của sư phụ đấy."

Tiểu hòa thượng bừng tỉnh ngộ.

Tăng nhân áo trắng cười bảo: "Đi đi, đi ngủ đi."

Tiểu hòa thượng "dạ" một tiếng, nói: "Đông Tây sợ sấm sét, con ra ngoài cửa niệm kinh cho nó."

Tăng nhân áo trắng sờ sờ cái đầu trọc, đúng là đồ đệ của mình.

Đứng ở cửa điện Thiên Phật, nhìn Nam Bắc ngốc nghếch đang chạy trong bùn lầy mặc kệ mưa gió, tăng nhân áo trắng thì thầm: "Nam Bắc ngốc à, ngươi có một thiền, không phụ Như Lai không phụ khanh."

...

Trong màn đêm, Bạch Hồ Nhi đứng tựa hành lang tầng ba Thính Triều đình. Hắn khó mà tin được tòa Bắc Lương vương phủ có quy mô chỉ đứng sau Yến Sắc vương trong số bảy vị vương này lại không có nổi một chủ nhân. Chưa nói đến vương phi mất sớm, Từ Kiêu bị tước danh hiệu Đại Trụ Quốc đang ở kinh sư xa xôi, ngay cả vị thế tử điện hạ kia cũng đã bỏ Bắc Lương mà đi.

Trưởng nữ Từ Chi Hổ còn đỡ, gả đi rồi cũng như bát nước hắt đi. Thứ nữ Từ Vị Hùng đoạt giải khôi thủ Yên Chi phó bảng - nơi không xét dung mạo mà chỉ đánh giá tài hoa - hiện vẫn đang theo học tại Thượng Âm học cung. Còn ấu tử của Bắc Lương vương là Hoàng Man Nhi Từ Long Tượng thì lại tu hành trên núi Long Hổ.

Điều này khiến Bạch Hồ Nhi đôi lúc rảnh rỗi xuất thần lại không khỏi bật cười tự giễu. Khi xưa gặp phải tên bao cỏ họ Từ chẳng khác gì dân tị nạn ăn mày, nào đâu nghĩ được có ngày hôm nay được đặt chân lên tầng ba võ khố. Vốn đã chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất là phải giao dịch với Bắc Lương vương, bất kể thế nào cũng phải đọc hết sách trong Thính Triều đình này. Về sau mượn được song đao Tú Đông Xuân Lôi của Từ Phượng Niên cũng chẳng nói đến hối hận hay tiếc nuối gì. Đối với hắn mà nói, ngoài việc giữ lại cái mạng để luyện đao, chẳng có gì là không nỡ buông bỏ.

Bạch Hồ Nhi hai tay vịn vào lan can se lạnh, dòng suy nghĩ miên man. Hắn cũng như người đời, trước kia có thành kiến không nhỏ đối với Từ Kiêu, người đã đánh chiếm thiên hạ để dựng nên tòa phủ đệ tôn vinh này. Chỉ là sau hơn một năm ở đây, ngoảnh đầu nhìn lại ông lão lưng còng chân hơi khập khiễng kia, trong lòng luôn có phần bội phục thực sự.

"Trong ngoài mười một Di, kẻ nào dám xưng binh trượng, chém ngay lập tức". "Cương thổ thiên hạ, phàm nơi nào nhật nguyệt soi tới, sông núi trải dài, đều là thần thiếp của triều Ly Dương ta".

Hai câu nói hào hùng này không phải lời nói suông trên giấy của những văn hào thi đàn, mà xuất phát từ miệng một gã thất phu như Từ Kiêu, người bao năm bị sĩ tử chê bai là bụng không có một giọt mực. Càng đáng quý hơn là Từ Kiêu gần như đã làm được! Điều này quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...