Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 410: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 410
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Trong chuyện này, Từ Phượng Niên và Lý Thuần Cương giống nhau đến nhường nào?
Lão kiếm thần thì thầm cảm thán: "Nha đầu Vương Đông Sương này quả thực có đại tiên khí. Một quyển «Trận Tuyết Đầu Mùa» đã nói cạn trăm thái nhân sinh, ngay cả lão phu, kẻ từng tự xưng là nam tử hán phóng khoáng nhất thiên hạ, xem xong cũng như bị dội gáo nước lạnh vào đầu. Giờ mới biết cái gì là nhàn tản thanh đạm đều là giả, cái gì là hùng biện cao siêu, phong lưu khoái hoạt đều là chó má, cái gì là tự cho mình cốt cách cứng cỏi, bên trong e rằng vẫn chẳng thoát khỏi bốn chữ ‘nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoản’. Ngẫm lại lời trăn trối lúc lâm biệt của Tề Huyền Trinh, rằng chỉ cần còn ở dưới núi thì sẽ bị một tấm linh phù kẹp giữa hai ngón tay Đạo Tổ câu giữ, dù thế nào cũng chẳng thoát ra được.”
Lý Thuần Cương giơ tay đón lấy túi rượu thế tử điện hạ ném tới, ngửa cổ tu một ngụm lớn, nỗi bực dọc trong lồng ngực tan biến sạch, cười hỏi: "Tâm tư người viết sách, người ngoài sao hiểu thấu. Lần sau ngươi gặp lại cô nhóc được người đời xưng tụng là Vương Đông Sương kia, thay lão phu hỏi một câu: Nàng tuổi còn nhỏ, chân không bước ra khỏi cửa, sao có thể mượn miệng một tên lưu manh vô lại trong sách để nói ra câu diệu ngữ cảnh tỉnh thế nhân, rằng vạn chuyện khó khăn trong thiên hạ đều có thể giải quyết êm đẹp trên đùi nữ tử?"
Từ Phượng Niên gật đầu. Y đọc «Trận Tuyết Đầu Mùa» không nhiều, nhưng dường như tất cả mọi người xung quanh đều chìm đắm trong đó không dứt ra được. Đại tỷ và Khương Nê cũng vì nó mà rơi không biết bao nhiêu nước mắt đồng cảm, ngay cả tên bạn nối khố Lý Hãn Lâm nổi tiếng xấu xa khắp Bắc Lương cũng làm chuyện lạ đời là thấy chua xót trong lòng. Thêm cả Tĩnh An vương phi lần đầu gặp mặt đã đang đọc cuốn sách này, người hâm mộ Vương Đông Sương có thể nói là nhiều không đếm xuể. Thảo nào người ta ca ngợi nghìn người đọc «Trận Tuyết Đầu Mùa» có nghìn loại cảm nhận khác nhau, xem ra y phải bớt chút thời gian thưởng thức một phen.
Từ Phượng Niên cúi đầu ăn thịt, Ngư Ấu Vi khẽ nhắc nhở trong xe vẫn còn một bộ y phục sạch sẽ.
Từ Phượng Niên ừ một tiếng, ngẩng đầu nói: "Mấy ngày tới ngươi cùng Ngụy gia gia vẽ phù lục hoa văn cho bốn bộ khôi giáp kia, ta có lẽ sẽ không rảnh rỗi."
Ngư Ấu Vi tì chiếc cằm nhọn lên lưng con mèo Võ Mị Nương trắng như tuyết đang lười biếng nằm im, dịu dàng đáp: "Được."
Từ Phượng Niên có chút áy náy hỏi: "Trận chém giết ban ngày có làm nàng sợ không?”
Ngư Ấu Vi cười lắc đầu.
Từ Phượng Niên lập tức lộ đuôi cáo, hì hì cười nói: "Thế đao pháp của ta có phải rất có phong thái đại gia không?"
Ngư Ấu Vi ném cho y một ánh mắt quyến rũ.
Khương Nê ngồi bên cạnh đang cẩn thận che chở cuốn «Trận Tuyết Đầu Mùa» hừ lạnh một tiếng, chẳng hề nể mặt.
Từ Phượng Niên duỗi tay búng một cái, bắn con côn trùng không biết là muỗi hay thiêu thân lên má tiểu nê nhân. Lực đạo không nặng không nhẹ, y liên tiếp búng mấy con, miệng trêu chọc: "Cho ngươi phỉ báng bản thế tử lòng lang dạ sói, cho cái đồ lười biếng nhà ngươi không chịu luyện kiếm."
Tiểu nê nhân đáng thương má đau rát, giương nanh múa vuốt đầy phẫn nộ.
Lão kiếm thần quay đầu đi, mắt không thấy tâm không phiền.
Từ Phượng Niên biết điểm dừng, trêu chọc tiểu nê nhân không làm gì được mình một hồi rồi đứng dậy đi đến toa xe của Thanh Điểu. Thư Tu và Dương Thanh Phong đang cẩn thận canh gác gần đó, thấy thế tử phất tay ra hiệu liền lui xuống. Y lên xe, cúi người đi vào trong, nhẹ nhàng ôm Thanh Điểu vào lòng, nhắm mắt chậm rãi hô hấp. Tầng cao nhất của Đại Hoàng Đình có thể thai nghén ra một trăm lẻ tám đóa sen xanh trong cơ thể, mỗi khiếu mỗi huyệt đều ngầm hợp với thiên cơ. Người đời thường dùng câu đầu đội trời chân đạp đất để hình dung bậc nam tử cương trực, dùng ví với Đại Hoàng Đình là thích hợp nhất. Vừa phải phụng thiên thừa vận, lại phải gần gũi địa khí, mới là Thiên Đạo chân nhân.
Lý Thuần Cương ném thêm mấy khúc củi vào đống lửa, nhìn Khương Nê đang buồn bã không vui, dò hỏi: "Hay là luyện kiếm?"
Khương Nê lộ vẻ do dự, khuôn mặt xinh xắn được ánh lửa hắt lên trở nên tuyệt mỹ vô ngần, quả thực là một cái cốt mỹ nhân trời sinh. Tây Sở Hoàng đế vốn là nhân vật phong lưu anh tuấn, Hoàng hậu lại càng là mỹ nhân phong hoa tuyệt đại trong lịch sử Xuân Thu. Quảng Lăng vương từng công khai tuyên bố muốn thu Hoàng hậu làm tỳ thiếp. Khói lửa Tây Lũy Bích vừa tan, hắn đã phái sứ giả đi tìm đại tướng quân Từ Kiêu, nhắn rằng chỉ cần chịu giao Tây Sở Hoàng hậu cho hắn làm vật cấm sủng, hắn sẽ tặng sáu nghìn võ tốt Đại Ngụy dưới trướng cho Bắc Lương. Không ngờ Từ Kiêu ngoài mặt thì đồng ý, nhưng sau khi vào hoàng cung lại chỉ ném cho giai nhân tuyệt sắc thân phận tôn quý kia một dải lụa trắng dài một trượng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook