Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 417: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 417
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Từ Phượng Niên mặt không chút biểu cảm, ngồi chờ món ăn được dọn lên. Thư Tu đã hỏi rõ vị trí phủ đệ của Hồ Đình Lô thị, lúc này đang khom người ghé sát bên cạnh y, cung kính bẩm báo chi tiết. Thư Tu vốn là vưu vật trời sinh, thân hình đầy đặn, thuộc dạng hồ ly tinh khiến nam nhân chỉ liếc qua đã nghĩ đến chuyện chăn gối. Nhất là khi nàng ta cúi thấp người, phong cảnh trước ngực hiện ra hùng vĩ, tựa hồ đôi măng xuân mọc ngược muốn xé áo thoát ra.
Ngoài Thư Tu, bên cạnh Từ Phượng Niên còn có Ngư Ấu Vi đang ôm mèo trắng và Tĩnh An vương phi che mặt bằng khăn lụa nhưng dáng vẻ vẫn vô cùng yêu kiều. Nhan sắc mỹ miều nhường ấy thế gian hiếm gặp, khiến đám thực khách trên lầu hai thèm thuồng nhỏ dãi, hưng phấn như uống nhầm xuân dược, ham muốn thể hiện bản thân trào dâng mãnh liệt. Tiếng trò chuyện trên lầu bỗng chốc ồn ào hơn hẳn. Bọn họ chỉ mong được mấy vị tiểu nương tử tuyệt sắc kia chú ý, chẳng dám mơ tưởng đến chuyện thân mật, chỉ cần được các nàng liếc mắt một cái cũng đủ tiêu hồn lạc phách.
Giang Nam đạo là nơi các danh gia vọng tộc tụ tập, vốn sùng bái thanh đàm huyền thuyết. Sĩ tử đại phu ai nấy đều áo rộng đai to, tay phe phẩy quạt lông, người nồng nặc mùi hương liệu, thậm chí coi thường việc cưỡi ngựa, nhất định phải đi xe bò mới xứng với thân phận. Ngay cả thư đồng theo hầu cũng phải chọn những thiếu niên môi đỏ răng trắng, dáng vẻ yếu ớt xanh xao; nếu không có vài nữ tỳ trẻ tuổi am hiểu cầm kỳ thi họa đi cùng thì chẳng ai dám ra ngoài gặp gỡ bằng hữu.
Trên lầu hai lúc này rộn rã những lời bàn luận cao siêu đao to búa lớn.
"Nghe nói mấy ngày nữa tên Thế tử bụng rỗng của Bắc Lương sẽ tới Hồ Đình quận thăm đại tỷ của hắn. Cặp tỷ đệ này đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, một kẻ bất tài vô học, một kẻ không biết liêm sỉ."
"Ả quả phụ kia nếu không phải tác phong bất chính thì sao lại bị phu nhân của Thành Trai tiên sinh mắng là 'lư hương hai chân'? Cách ví von này quả thực thâm thúy không tả nổi. Cái tát kia đánh hay lắm! Nghe mấy người có mặt ở chùa Báo Quốc kể lại, ả quả phụ phóng đãng kia bị đánh xong còn cười, đúng là không hổ danh nữ tử xuất thân từ Bắc Lương!"
"Lời này nên nói nhỏ một chút. Ta nghe nói nương nương viết 'Nữ Giới' muốn chống lưng cho cháu gái, nhưng từ khi vị ở Bắc Lương kia vào kinh, vị nương nương này liền im hơi lặng tiếng, còn có tin đồn đã dọn đến Trường Xuân cung. Hừ, thế đạo này thật khiến đám người đọc sách chúng ta đau lòng!"
"Tên mãng phu kia dù có một tay che trời chẳng lẽ còn vươn được đến Giang Nam đạo này sao? Trương Thủ phụ còn không chặt đứt móng vuốt của hắn đi à!"
"Huynh đài nói chí phải, Thủ phụ đại nhân quả thực phi phàm, xứng đáng là tấm gương cho nho sĩ trong thiên hạ."
"Thành Trai tiên sinh tuy có chút hồ đồ nhưng đại nghĩa không sai, đọc bài thơ tuyệt giao kia thật đáng uống cạn một chén lớn!"
"Không sai, quả thực nên cạn chén, nào, uống!"
Một người trên lầu hai đột nhiên đứng dậy, bước đến chiếc bàn đang thảo luận sôi nổi nhất, rút đao chém mạnh xuống. Chiếc bàn lập tức nứt toác làm đôi. Gã bình thản nói: "Muốn uống phải không? Hôm nay lão tử sẽ cho các ngươi uống no nước tiểu!"
Chiếc bàn lớn bị chém gãy đôi, ầm ầm đổ sập. Đám sĩ tử này ban đầu thấy mấy vị tiểu nương tử xinh đẹp kinh diễm, bèn cố tình ra vẻ hào phóng gọi thêm mấy món đắt tiền bình thường không nỡ ăn, giờ đây bát đĩa rơi loảng xoảng xuống đất, uổng phí biết bao nhiêu bạc trắng. Nhưng bạc chỉ là chuyện nhỏ, đối mặt với lưỡi đao sáng loáng kia mới là chuyện lớn. Một gã sĩ tử mặt đỏ tía tai, có lẽ nhớ đến lời thánh nhân dạy rằng đao rìu kề cổ cũng không được mất khí tiết, đang định mở miệng mắng chửi thì đã bị sống đao tát thẳng vào mặt. Tên thư sinh trói gà không chặt lập tức bị hất văng ra ngoài, đập nát cả bàn bên cạnh, vẻ nho nhã thường ngày tan biến sạch sẽ.
Từ Phượng Niên quay người dặn dò đám người Ngụy Thúc Dương, Ngư Ấu Vi: "Sẽ để Thư Tu và Viên Mãnh đưa mọi người đến Lư phủ trước. Ta phải qua Giang Tâm quận một chuyến báo cho đại tỷ một tiếng, chắc chắn sẽ kịp đến nơi ngay trong đêm."
Nghe thấy động tĩnh, Viên Mãnh dẫn mười tên Bạch Mã Nghĩa Từ rút đao lao lên lầu. Từ Phượng Niên dùng đao Tú Đông chỉ vào mấy bàn vừa rồi, lạnh lùng nói: "Viên Mãnh, mời mấy bàn này uống no nước tiểu. Chia làm hai nhóm, bắt bọn chúng cởi quần ra đút cho nhau uống. Kẻ nào còn chút cốt khí không chịu làm, ngươi cứ dùng đao đập nát. Kẻ nào xương cốt thực sự cứng thì loạn đao chém chết, sau đó dùng ngựa kéo lê thi thể vứt trước cửa nhà. Ta để lại cho ngươi năm mươi kỵ binh, trong thành Dương Xuân nếu có giáp sĩ chặn đường, ngươi tự liệu mà xử lý. Chuyện nhỏ này có làm ổn thỏa được không?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook