Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 425: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 425

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Lão già mặc áo lông cừu mất kiên nhẫn nói: "Giọng điệu này quả thực đúc ra từ cùng một khuôn với Dương Dự Chương. Ngươi cứ thử ra tay xem, nếu chỉ học được kiếm thuật mà không có kiếm tâm của Dương Dự Chương thì không đáng để lão phu ra tay. Kẻ nào rảnh rỗi đi gây sự với đám môn phiệt thế tộc 'trăm chân chết cũng không ngã' như các ngươi chứ? Đúng là ăn no rửng mỡ, cầm sào tre đập ruồi trong hố xí, kiểu gì cũng văng xú uế đầy người. Lão phu năm xưa không tin tà, đã chịu thiệt thòi lớn từ tay tên thọt họ Từ..."

Nói tới đây, lão già lập tức ngậm miệng, chuyện tự vạch áo cho người xem lưng không phải là tác phong trước nay của Lý Thuần Cương.

Lư Bạch Hiệt cười hào sảng, hai ngón tay duỗi ra lướt nhẹ trên vỏ kiếm, danh kiếm Bá Tú rời vỏ được một nửa.

Đúng lúc này, phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập quen thuộc, một nữ tử cất tiếng gọi: "Tiểu thúc!"

Lư Bạch Hiệt, người trẻ tuổi nhất cũng là người có tính tình nhàn tản nhất trong bảy viên ngọc quý của Lư thị ở Hồ Đình, lộ vẻ ai oán. Ngón tay hắn miết ngược lại, cổ kiếm Bá Tú sắp sửa xuất thế liền lập tức thu vào vỏ, mọi người chỉ kịp thoáng thấy một vệt sáng xanh biếc lấp lánh.

Lư Bạch Hiệt là con trai út của gia chủ Lư thị đời trước Lư Tuyên Hóa, nhỏ hơn gia chủ đời này là Lư Đạo Lâm tới hai mươi tuổi. Hắn xuất thân là con vợ lẽ, thiên tư thông tuệ, chỉ là xem nhẹ danh lợi, không mặn mà với "tam bất hủ" của Nho gia mà chỉ si mê kiếm đạo, đến nay vẫn chưa thành thân, dĩ nhiên không có con nối dõi.

Hắn hiếm khi lộ diện ở Lư phủ. Nếu nói trong Lư phủ có thành viên gia tộc nào có tiếng nói mà lại thật lòng thân thiết với vị quả phụ kia, Lư Bạch Hiệt là người duy nhất. Không có con cái nên phần lớn hắn đều coi Từ Chi Hổ như con gái ruột. Rất nhiều mầm mống tai họa, nếu không phải hắn âm thầm dập tắt thì Lư thị đã sớm gà bay chó sủa. Chẳng nói đâu xa, cô con gái của gia chủ Hứa thị ở Cô Mạc kia đã giở không ít trò bẩn thỉu. Chỉ vì nể nang thân phận chị dâu của nàng, cộng thêm thương cảm cho nỗi đau mất con của người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, bằng không Lư Bạch Hiệt sao có thể dung túng cho Lư phủ xuất hiện chuyện xấu xa như vậy.

Xảy ra đại sự dỡ bỏ cửa chính đủ để kinh động Ương Châu, Từ Chi Hổ dù bị quản chế thế nào ở Lư phủ cũng nhận được tin ngay tức khắc. Lúc này nàng mới dám chắc là đệ đệ đã đến thành Dương Xuân, ngoài y ra, còn ai làm được hành vi kinh thiên động địa như vậy? Trách tội ư, Từ Chi Hổ nào nỡ!

Chỉ có điều Lư phủ chung quy vẫn là nhà trên danh nghĩa của mình, làm căng quá không hay, nhất là cha chồng Lư Huyền Lãng vì hai chữ "mặt mũi" mà chuyện gì cũng dám làm. Danh sĩ nào mà chẳng quý trọng thanh danh?

Nàng cười hì hì gọi Lư Bạch Hiệt một tiếng "tiểu thúc" như đang làm nũng, đổi lại là một vẻ mặt bất đắc dĩ của hắn.

Từ Chi Hổ không khách sáo với bậc cha chú hiếm hoi dễ nói chuyện trong phủ này, chạy thẳng ra cửa lớn.

Tất cả kỵ binh khinh kỵ dũng mãnh đều xuống ngựa, quỳ một gối, cung kính nói: "Phượng Tự doanh Bắc Lương tham kiến Trưởng quận chúa."

Từ Chi Hổ không để ý, nhìn trái ngó phải, không thấy được gương mặt tươi cười dịu dàng mà nàng vẫn thường mơ thấy của đệ đệ, nhất thời vô cùng thất vọng.

Nữ tỳ Thanh Điểu đã có thể miễn cưỡng đi lại, chỉ là sắc mặt vẫn còn khó coi, vừa định quỳ xuống đã được Từ Chi Hổ bước lên đỡ lấy. Nàng thoáng lộ vẻ kinh hãi nhưng đã nhanh chóng che giấu, cắn môi hạ giọng hỏi: "Phượng Niên đâu rồi?"

Thanh Điểu nhẹ giọng đáp: "Điện hạ đến quận Giang Tâm rồi, nói sẽ về thành Dương Xuân ngay trong đêm."

Từ Chi Hổ giậm chân, mắt đỏ hoe lẩm bẩm: "Tên ngốc này!"

Nàng hít sâu một hơi, nói với vẻ đầy uy nghiêm: "Tất cả theo ta vào phủ."

Lư Bạch Hiệt cùng thế hệ với Lư Đạo Lâm và Lư Huyền Lãng không ngăn cản, ai dám cản? Thân phận hiển hách của một đệ tử hào phiệt như Lư Bạch Hiệt đã bày ra ở đó, nhưng một thân phận khác của hắn lại càng khiến người ta kinh sợ hơn. Bản Võ Bình có riêng một bảng xếp hạng về kiếm đạo, Lư Bạch Hiệt của quận Hồ Đình, Ương Châu, hiên ngang có tên trong danh sách. Lời bình viết rằng kiếm ý của Lư Đường Khê chính đại hạo nhiên, tên kiếm tuy có chữ "Bá", nhưng lại là Vương Đạo kiếm danh xứng với thực

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...