Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 428: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 428
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lư Bạch Hiệt hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi.
Trong lòng ông ngoài sự kinh ngạc còn có cả nỗi nghi hoặc.
Vì sao vị Thế tử Bắc Lương này lại mang trọng thương?
Từ Chi Hổ chạy một mạch, bỏ xa nha hoàn Nhị Kiều phía sau, lao ra khỏi cổng lớn Lư phủ. Đến khi lại gần mới dừng bước, nàng cười tủm tỉm nói: "Chà, tỷ đệ chúng ta lại gây họa rồi."
Nàng không hề nhận ra sau lưng Từ Phượng Niên là cả một mảng máu tươi đầm đìa.
Lúc cưỡi ngựa kéo xác qua cổng thành, thích khách tựa như thạch sùng bám trên đỉnh vòm cổng phục kích, một kích đắc thủ, gần như đâm nát xương sống của y.
Nhưng Từ Phượng Niên chỉ đỏ hoe mắt, ngây người nhìn nàng, dịu dàng nói: "Tỷ, chúng ta về nhà có được không?”
Trong khuê phòng riêng của Từ Chi Hổ tại Tả Ý Viên tỏa ra mùi máu tanh nồng, ngay cả ba lò đàn hương khói tím đã bỏ thêm bánh hương long diên thượng phẩm cũng không che lấp được. Từ Chi Hổ mặt mày trắng bệch nhìn Lý Thuần Cương đang bắt mạch cho Từ Phượng Niên. Thế tử điện hạ cởi trần nửa thân trên, nằm sấp trên giường, vùng xương sống máu thịt lẫn lộn. Lão kiếm thần lộ vẻ tiếc nuối, khiến cho Từ Chi Hổ vốn trời không sợ đất không sợ cũng phải lã chã rơi lệ, hai tay bịt miệng không dám khóc thành tiếng.
Từ Phượng Niên vừa dạo một vòng Quỷ Môn quan trông chẳng giống người sắp chết chút nào, bực bội bảo rằng chưa chết được.
Lý Thuần Cương gật đầu: "Đúng là chưa chết được, thật đáng tiếc. Nếu thủ đao đâm sâu thêm một tấc nữa thì có là Đại La Kim Tiên cũng không cứu nổi, còn bây giờ chỉ là vết thương ngoài da. Là nữ sát thủ đã giết Vương Minh Dần kia à?"
Từ Phượng Niên mặt mày âm trầm "ừ" một tiếng.
Y dẫn theo Ninh Nga Mi cầm đại kích, Ngụy Thúc Dương cùng năm mươi khinh kỵ đến quận Giang Tâm, vốn đã bàn trước với hai gã hộ vệ là phải dụ rắn ra khỏi hang. Nhưng không ngờ cô nương nuôi mèo lớn này lại kiên nhẫn đến vậy, trên đường từ thành Dương Xuân đến quận Giang Tâm đi đi về về, Thế tử điện hạ đã cố tình để lộ bao nhiêu sơ hở mà ả vẫn không ra tay.
Đợi đến khi vào cổng thành, Từ Phượng Niên vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì nữ sát thủ bất ngờ như thạch sùng bám trên đỉnh tường âm u khẽ lướt xuống, một kích thành công. May mà ả dường như không ngờ Thế tử điện hạ đã đạt tầng bốn Đại Hoàng Đình, nếu là Từ Phượng Niên nơi bãi lau sậy, e rằng đã bị ả một đâm đánh gãy xương sống ngay tại chỗ.
Nhưng liên tiếp mấy lần ám sát không thành, Ha Ha cô nương thẹn quá hóa giận lập tức truy kích ngay trong vòm cổng thành. Từ Phượng Niên đạp mũi chân lên tường bên, ả bám sát theo sau, đang định tung ra nhát thứ hai thì đoản kích của Ninh Nga Mi đã phóng tới, Ngụy Thúc Dương cũng lướt lên như diều hâu, Bạch Mã Nghĩa Tòng đồng loạt giơ nỏ Khai Sơn.
Thấy tình thế không ổn, ả không ham chiến, luồn ra từ lỗ hổng trên tường cổng, năm ngón tay mảnh khảnh đâm vào tường thành như cắt đậu hũ, chỉ vài lần nhảy vọt đã biến mất không còn tăm hơi.
Khi đi qua quận Hùng Bảo, lúc ngựa uống nước bên suối, ả nín thở chờ đợi đã lâu cũng từng ra tay một lần, từ đáy suối xông lên. Nhưng lúc đó Lý Thuần Cương ở cách không xa, kiếm khí lập tức lao tới, không cho ả cơ hội áp sát. Mọi người chỉ thấy thiếu nữ này lặn xuống nước, biến mất như một con cá, mưa tên dày đặc từ cung nỏ và đoản kích đều không thể làm ả bị thương mảy may.
Quả đúng là giòi trong xương!
Từ Phượng Niên an ủi: "Tỷ, thật sự không sao đâu."
Từ Chi Hổ trút được tảng đá trong lòng, lau nước mắt, nín khóc mỉm cười, "bốp” một tiếng tát mạnh vào mông y.
"Không sao, không sao, thế này mà gọi là không sao à! Cái bộ dạng này của ngươi, buổi tối tỷ làm sao ngủ chung giường với ngươi để nói chuyện thầm thì được!"
Lý Thuần Cương sắc mặt kỳ quái, vốn định trêu ghẹo vài câu, nhưng nghĩ lại rồi thôi. Với tính hẹp hòi của Từ Phượng Niên, không dám nổi giận với lão, không chừng sẽ trút giận lên đầu Khương Nê.
Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, lão phu cũng có ngày này, thật là vô thiên lý mà.
Lão luyến tiếc đứng dậy rời khỏi khuê phòng thơm ngát, Thanh Điểu và nha hoàn Nhị Kiều trong phòng cũng thức thời lui ra, chỉ còn lại đôi tỷ đệ từ nhỏ đã thân thiết.
Tuy là ngoại thương, nhưng da tróc thịt bong cũng chẳng dễ chịu gì. Từ Phượng Niên đang định nghỉ ngơi một lát thì nhận ra có điều không ổn, vừa bất đắc dĩ vừa tức giận nói: "Tỷ, tỷ cởi quần ta làm gì, chỗ đó không bị thương!"
Từ Chi Hổ chẳng có chút giác ngộ và phong thái của một người tỷ tỷ, nũng nịu dịu dàng nói: "Phượng Niên à, tỷ không yên tâm, vẫn nên xem một chút cho chắc. Ở đây không có người ngoài, ngươi đỏ mặt cái gì chứ."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook