Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 451: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 451
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Mười hai tuổi, hắn từng đánh ba ván cờ với quốc sư Lý Mật. Hai ván đầu đi tiên đều thất bại nhanh chóng, duy chỉ có ván cuối cùng kịch chiến đến hai trăm nước, càng đánh càng dũng mãnh. Vị đế sư Tây Sở mà Hoàng Tam Giáp từng nhận xét "Lý Mật vừa chết, địch thủ khó tìm" cũng phải thốt lên khen ngợi, gọi hắn là kỳ tài thiên bẩm có thể xưng bá kỳ đàn ba mươi năm.
Thời niên thiếu, thần đồng Tào Trường Khanh vẫn chỉ là kẻ "bắn tên không thủng nổi giáp, cưỡi ngựa đứng không vững", làm chức quan không phẩm cấp ở Hàn Lâm viện trong hoàng cung, chỉ đợi Thiên tử triệu kiến để đánh cờ. Tào Trường Khanh được đế sư Lý Mật dốc lòng truyền thụ, tài học quán tuyệt Hàn Lâm.
Thời thanh niên, vị "Long Lý nhà họ Tào" vốn khó giương cung nỏ, không giỏi cưỡi ngựa này bắt đầu chưởng quản Nội Thị tỉnh, nhưng vẫn không thoát khỏi cái bóng của một thị thần nội đình. Sau khi đế sư Lý Mật qua đời, đệ tử đắc ý Tào Trường Khanh lại trở về kiếp vô danh, trước ba mươi tuổi vẫn ẩn mình trong chốn cung cấm trùng điệp, chẳng ai hay biết.
Thời Xuân Thu, sĩ tử Tây Sở đông đảo nhất trong các nước, quả đúng là "Duy Sở hữu tài". Tào Trường Khanh đắm chìm trong kỳ đạo hai mươi năm, giành được danh hiệu "Tào Đầu Tú" đứng thứ ba trong đại nội, lấy từ câu "mộc tú vu lâm", đủ thấy tài học của hắn lớn đến mức nào. Thuở nhỏ vào kinh thành, mãi đến năm ba mươi hai tuổi, hắn mới đến trấn giữ một đạo binh ở biên thùy phía nam để chống lại man di. Hắn thường bày kỳ mưu, mỗi trận đều lấy ít thắng nhiều, từ đó có thêm danh hiệu Tào Bắc Mã.
Đáng tiếc trong trận Tây Lũy Bích, đại thế của Tây Sở đã mất, vận nước ngả nghiêng, một mình Tào Đầu Tú không thể chèo chống. Người đời chỉ biết hắn đã trốn ra sông biển, nhưng không ai biết vì sao Tào Trường Khanh – kẻ vốn nổi tiếng không rành cung mã, không thạo đao kiếm – lại lắc mình biến thành một đại tông sư võ đạo "một người địch vạn người".
Hắn dùng cờ đoạt được mỹ danh Tào Quan Tử, lại dùng võ học giành được tên gọi Tào Thanh Y. Trong hai mươi năm, hai lần Võ bình đều vững vàng nằm trong ba hạng đầu, danh tiếng vô song. Mười năm trước, trọng thần của Ly Dương bị một thân áo xanh vong quốc này ám sát không dưới hai mươi người. Mỗi lần hắn đều một mình ung dung đến, rồi xách đầu người đi.
Mười năm sau, hắn từng ba lần vào Thái An thành, trong đó hai lần giết vào hoàng cung, lần lượt đối mặt với hai đời Thiên tử, giết hàng trăm giáp sĩ. Lần gần nhất, hắn chỉ còn cách Hoàng đế đương nhiệm năm mươi bước. Nếu không có Nhân miêu Hàn Điêu Tự hộ giá, e rằng cái đầu lâu tôn quý nhất thế gian đã bị Tào Thanh Y hái đi giữa ngàn quân. Tương truyền, vị Tào Thanh Y này từng đối mặt với Hoàng đế cười nói: "Thiên tử nổi giận cố nhiên có thể khiến chín nước Xuân Thu thây phơi triệu xác, còn ta – một kẻ thất phu nổi giận thì sẽ thế nào?"
Chỉ cần thế gian còn một thân áo xanh này thì sẽ khiến cho ngươi dù có được thiên hạ cũng không được yên ổn.
Võ phu đến mức này, khí phách nhường nào?
Cùng với sự diệt vong của Tây Sở, các danh hiệu như Tào Đắc Ý, Tào Long Lý đều không còn ai biết đến, chỉ còn lại Tào Quan Tử và Tào Thanh Y. Người trước là Tào Trường Khanh ở võ lâm hay kỳ lâm đều có nước cờ tàn vô địch, người sau lại là cuồng nho duy nhất trên đời xem đầu của Hoàng đế Ly Dương như vật trong túi. Tùy tiện chọn một cái tên cũng đủ khiến người ta ngưỡng mộ không thôi.
Vị cựu thần Tây Sở trong lời đồn chỉ mặc áo vải, không thích cầm kỳ thi họa ấy, lúc này đang quỳ trước đình, quỳ trước mặt vị công chúa vong quốc kia.
Thiên, Địa, Quân, Thân, Sư.
Gia tộc đã sớm bị diệt cùng quốc gia, ân sư Lý Mật cũng đã qua đời từ lâu. Giờ đây, ngoài trời đất trường tồn vạn cổ, còn có ai đáng để Tào Trường Khanh phải quỳ?
Đáp án đang ở ngay trước mắt.
Từ Phượng Niên không hiểu vì sao vị áo xanh này chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu thân phận của Khương Nê. Là do khí vận huyền diệu khó lường đã tiết lộ thiên cơ? Hay do Tiểu Nê Nhân quá giống với cha mẹ là Hoàng đế và Hoàng hậu Tây Sở?
Nhưng những điều này đều không quan trọng. Đối với Thế tử điện hạ, điều cấp bách nhất lúc này là liệu nhóm người của mình có thể ngăn cản được Tào Thanh Y – kẻ bị coi là dư nghiệt tặc tử này hay không.
Y và Đại kích Ninh Nga Mi đối mặt với vị tông sư tam giáp Võ bình đã thành danh từ lâu này, e rằng cũng giống như khi đối mặt với Vương Minh Dần hạng mười một ở bãi lau sậy, chỉ có thể kéo dài thời gian mà thôi. Cuối cùng vẫn phải xem lão kiếm thần Lý Thuần Cương có chịu dốc toàn lực hay không. Vấn đề là lão đầu mặc áo da cừu và Từ Kiêu đã giao ước chỉ bảo đảm Thế tử điện hạ không chết. Theo góc độ của lão kiếm thần, lão chỉ mong Tiểu Nê Nhân có thể thoát khỏi chiếc lồng của Bắc Lương Vương phủ để tiện bề theo lão học kiếm, sao có thể cam lòng tử chiến với Tào Quan Tử?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook