Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 460: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 460
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Trần Chi Báo được công nhận là người giỏi quốc chiến nhất thiên hạ, tài điều binh khiển tướng với quy mô hơn mười vạn quân đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa. Tương truyền hắn nhớ rõ tên họ từng hiệu úy, cũng như ưu khuyết điểm của họ khi lãnh binh tác chiến. Chiến cơ thoáng qua tức thì, nhưng Trần Chi Báo luôn có thể bài binh bố trận chuẩn xác như nét bút điểm tinh.
Trận Tây Lũy Bích ác chiến suốt ba ngày ba đêm, Trần Chi Báo không chợp mắt chút nào. Lính truyền lệnh cầm cờ sau lưng hắn phải thay đến sáu tốp, tổng cộng mười tám người. Quan ghi chép quân sử đã viết gãy không dưới mười cây bút lông cứng. Từ đầu đến cuối, Trần Chi Báo vận bạch y vẫn điềm nhiên bất động. Dưới hàng loạt mệnh lệnh chính xác đến cực điểm của hắn, mấy chục vạn trai tráng cuối cùng của Tây Sở bị bào mòn rồi nghiền nát.
Nghe đồn đương kim Thiên tử khi đọc đoạn sử này đã xem đi xem lại, khoanh tròn vô số lần những chỗ đặc sắc. Cuối sách, ngài còn trịnh trọng phê tám chữ: "Quả thật đáng ngưỡng mộ, không hổ danh Chiến Tiên!"
Hai năm qua, Từ Phượng Niên không thể không suy nghĩ. Nếu lúc đó Trần Chi Báo – người có danh vọng đuổi kịp một bạch y khác năm xưa – chịu đến Nam Cương, liệu tình thế Bắc Lương có đơn giản hơn chăng? Mấy năm nay, Từ Kiêu cũng chưa từng nhắc đến bất cứ chuyện gì liên quan đến nghĩa tử Trần Chi Báo. Từ Phượng Niên tuy là Thế tử điện hạ nhưng vẫn không thể hiểu nổi suy nghĩ thực sự trong lòng Từ Kiêu.
Nếu bảo Từ Kiêu giữ Trần Chi Báo lại làm đá mài đao thì càng không giống đế vương tâm thuật, tàn sát hết công thần nguyên lão để dọn đường cho người kế vị. Thế lực của Bạch Y Chiến Tiên Trần Chi Báo giờ đã lớn mạnh, đuôi to khó vẫy, lẽ nào ông không sợ y đấu không lại Trần Chi Báo? Mấy chục năm chinh chiến đầu treo thắt lưng, chẳng lẽ cuối cùng lại thua trắng? Chỉ cần Trần Chi Báo còn lạnh lùng ở lại Bắc Lương một ngày, Từ Phượng Niên làm sao có thể sống tự do tự tại?
Từ Chi Hổ im lặng nhìn đệ đệ đang trầm tư, chợt nhận ra điều gì, kinh hãi thốt lên: "Tào Trường Khanh kia họ Tào, lại có thể khiến lão Kiếm Thần căng thẳng như vậy, chẳng lẽ chính là Tào Quan Tử?"
Từ Phượng Niên hoàn hồn, bất đắc dĩ đáp: "Không may bị tỷ nói trúng rồi. Người này chính là vị đại quan tử buồn chán thì vào hoàng cung đại nội chơi trốn tìm với tên Nhân Miêu họ Hàn kia."
Tĩnh An Vương phi không ngốc. Khương Nê họ Khương, danh nghĩa là tỳ nữ nhưng khi ở cùng Thế tử điện hạ, nào có nửa điểm giác ngộ của kẻ tôi đòi? Bùi Nam Vi cười lạnh nói: "Che giấu công chúa vong quốc thì thôi, đằng này còn bị cựu thần Tây Sở tìm đến tận cửa, điện hạ định ăn nói với kinh thành thế nào? Chuyện này nếu để sĩ tử Giang Nam biết được, thêm mắm dặm muối một phen, chọc giận long nhan, chẳng phải điện hạ khí thế hùng hổ đi đến, rồi lại xám xịt mặt mày ra về hay sao?"
Tâm trạng Từ Phượng Niên vốn đã rơi xuống đáy vực, bực bội nói: "Chưa đến lượt ngươi ở đây hả hê. Bổn thế tử mà không yên, ngươi nghĩ mình khá hơn được sao? Với khí lượng của ngươi mà cũng làm được chính phi Tĩnh An Vương phủ, Triệu Hành đúng là mù mắt rồi. Lại thêm một tên Triệu Tuân thèm muốn thân thể ngươi, thật là gia môn bất hạnh. Bổn thế tử cứu ngươi khỏi nước sôi lửa bỏng, không cảm kích thì thôi, còn dám ở đây hả hê? Quên mùi vị vỏ đao Tú Đông vỗ mặt rồi à?"
Bùi Nam Vi chỉ cười lạnh.
Từ Chi Hổ đau đầu nói: "Trong trà thất, lão Kiếm Thần đã nói toạc tên Tào Quan Tử. Với tính cách cẩn thận của Hứa Tuệ Phác, chắc chắn sẽ bẩm báo cho mấy vị lão cung phụng nghe. Đến lúc đó, thân phận thật sự của Tào Trường Khanh và Khương Nê cùng lúc bại lộ, chuyện này quả thực khó giải quyết."
Từ Phượng Niên suy nghĩ một lát rồi cười đáp: "Phiền phức thì đúng là phiền phức, nhưng không phải chuyện lớn. Mấy lão cáo già khôn khéo cả đời trong đám sĩ tử Giang Nam tuy không phải hạng hiền lành, thích đục nước béo cò, nhưng chưa chắc đã muốn trở mặt với Bắc Lương chúng ta. Gây tử thù với Từ Kiêu thì có lợi gì? Vũ phu động đao, văn nhân động khẩu, nước giếng không phạm nước sông. Chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ, họ sẽ không chém giết nhau bằng bút mực đến mức thảm liệt đâu. Cũng tốt, ta đã giết mấy tên sĩ tử mạt lưu chẳng ra gì, giờ có Tào Quan Tử ra khuấy đảo, coi như đưa một cái thóp cho mấy vị lão gia chủ. Như vậy trong lòng họ cũng cân bằng, đỡ cho mấy lão già cảm thấy mất mặt."
Y ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nếu không có gì bất ngờ, trước khi ta rời thành Dương Xuân sẽ có người đến nhắc nhở, chẳng qua cũng chỉ là mấy lời vô vị kiểu: ‘Điện hạ à, ngài giết người là không đúng. Lần này ở Ương Châu chúng thần đã nắm được điểm yếu của ngài, nhưng không sao, chúng thần không tính toán chuyện cũ, coi như mắt nhắm mắt mở cho qua. Cho nên điện hạ cũng nên kiềm chế một chút, đừng gây chuyện nữa, không tốt cho tất cả mọi người đâu’. Ha ha, tỷ tỷ, tỷ nói xem, đây có được coi là lấy đức báo oán, danh sĩ phong lưu không?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook