Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 468: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 468

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Kiêu hùng đến mức này, được làm bằng hữu quả là chuyện may mắn, còn làm kẻ địch thì lại là bất hạnh tột cùng. Trong trận chiến Tây Lũy Bích năm xưa, cảnh tượng Binh Thánh họ Khương chứng kiến vợ con bị kéo lê đến chết, khóe miệng rỉ máu vì uất hận, tuy không được ghi lại trong bất kỳ chính sử hay dã sử nào, nhưng tất cả những người đương thời sau khi thời Xuân Thu kết thúc, mỗi lần nhớ lại đều vẫn còn sợ hãi.

Thượng Âm Học Cung từng có một bậc thầy binh học thẳng thắn nhận định rằng, nếu giao cho Trần Chi Báo và vị đại gia binh pháp hiếm hoi còn lại là Cố Kiếm Đường mỗi người mười vạn binh mã, thắng bại sẽ là năm năm phân định. Nhưng nếu giao cho ba mươi vạn giáp sĩ, Trần Chi Báo chắc chắn nắm phần thắng. Dĩ nhiên nhận định này chưa tính đến các yếu tố bên ngoài chiến trường, nhưng cũng đủ để chứng minh sự đáng sợ của Trần Chi Báo. Triều đình không dám bức ép Từ Kiêu quá mức, chưa chắc đã không phải vì sợ Trần Chi Báo mượn cớ dấy binh tạo phản, bởi lẽ vị ở kinh thành kia vốn đã ngưỡng mộ Bạch Y Chiến Tiên từ lâu.

Từ Phượng Niên đột nhiên mỉm cười, híp mắt nói giọng dịu dàng: "Chung quy vẫn là sợ lão Hoàng.”

Từ Chi Hổ ngơ ngác, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Từ Phượng Niên mỉm cười nói: "Khi đi chu du cùng lão, cả ngày ta đều nơm nớp lo âu, sợ lão chết. Không có lão Hoàng, ta làm sao đi hết được sáu nghìn dặm? Mới sáu trăm dặm chắc đã mệt chết, đói chết, buồn chán chết rồi."

Từ Phượng Niên nhìn đại tỷ Từ Chi Hổ, nói tiếp: "Sáu nghìn dặm gian nan đều đã vượt qua, lão Hoàng không chết, ta không chết, cả hai đều bình an vô sự. Vậy mà cớ sao cuối cùng lão Hoàng lại chạy đến cái thành Võ Đế chó má kia để nộp mạng?"

Từ Chi Hổ dĩ nhiên không thể trả lời.

Từ Phượng Niên ngẩng đầu: "Chết ở Tây Thục cũng tốt, dù sao đó cũng là cố hương."

Từ Chi Hổ bật khóc.

Từ Phượng Niên bật cười, đưa tay lau nước mắt cho nàng: "Tỷ khóc cái gì? Năm xưa lão Hoàng dắt ngựa cho tỷ, mỗi lần tỷ thấy lão già sứt răng ấy có bao giờ cho lão sắc mặt tốt đâu.”

Từ Chi Hổ trừng mắt nhìn y một cái.

Từ Phượng Niên chậm rãi nói: "Khương Nê à, nhớ lần đầu gặp mặt, nàng ta vẫn còn là một tiểu nha đầu nhỏ xíu, vậy mà đã phải gánh trên lưng thù nhà nợ nước. Thực ra nợ nước là gì nàng cũng chẳng hiểu, nhưng còn thù nhà, bảo nàng đi tìm Từ Kiêu báo thù ư? Một con nhóc nhát gan sợ sấm sợ ma, cái gì cũng sợ như nàng làm sao dám? Nàng trừng to mắt tìm tới tìm lui, chẳng phải chỉ thấy mỗi mình ta - vị thế tử điện hạ vô lương vô phẩm lại còn háo sắc này là dễ đối phó nhất sao? Không tìm ta thì tìm ai?

Ngoài thân phận Thái Bình công chúa ra, nàng có gì đặc biệt đâu? Đắp người tuyết thì sợ lạnh tay, giặt quần áo thì sợ mệt. Sau khi thấy cảnh ta luyện đao trên núi Võ Đang, nàng lại càng sợ chết khiếp cái sự khổ ải của việc luyện võ.

Con nhóc hẹp hòi ấy cũng không phải quá ngốc. Có ta chống lưng, nàng liền dám dây dưa không dứt với Tùy Châu công chúa, thật sự tưởng rằng ai cũng là công chúa thì địa vị ngang nhau cả sao? Sau này sợ mềm lòng, liền viết một tờ giấy thề giết người, cuối cùng lại bị nhị tỷ trở về Bắc Lương chỉnh cho một trận ra trò, chẳng phải vẫn ghi hận lên đầu ta đấy à?

Đã hẹp hòi lại còn keo kiệt, hễ rảnh rỗi là lại lén đếm tiền đồng. Nhưng nói nàng keo kiệt cũng không đúng, Thần Phù nói tặng là tặng ngay. Nói cho cùng, nàng chỉ là một tiểu nữ tử đơn giản. Những tâm cơ mà nàng cứ ngỡ đã che giấu rất kỹ kia, ta đều nhìn thấu cả, rõ rành rành. Ta không vạch trần, chỉ cảm thấy rất thú vị.

Thuở nhỏ, mẫu thân từng nắm tay Khương Nê, chỉ vào má nha đầu ấy mà bảo ta rằng: hai lúm đồng tiền nhỏ kia là vì khi qua Quỷ Môn Quan, đi trên đường Hoàng Tuyền đến cầu Nại Hà, nàng không muốn quên đi người mình vương vấn ở kiếp trước nên mới không chịu uống canh Mạnh Bà. Nàng chấp nhận nhảy xuống dòng Vong Xuyên dưới cầu, chịu mười kiếp nước dìm lửa đốt mới được đầu thai chuyển thế, chỉ để tìm lại người mình vương vấn. Ta lúc ấy còn nhỏ, chỉ ngây ngô nghĩ, chẳng phải ta đang đứng ngay trước mắt nàng đó sao? Thế là ta liền nghĩ, dù thế nào đi nữa, đời này không thể để nha đầu có hai lúm đồng tiền trên khuôn mặt nhỏ nhắn này bị người ngoài bắt nạt."

Từ Phượng Niên híp mắt cười: "Bây giờ xem ra, nếu có thể hối hận, nhất định nàng sẽ hạ quyết tâm đứng trên cầu Nại Hà thề rằng kiếp sau có gặp lại cũng sẽ coi như không quen biết ta."

Từ Chi Hổ bất đắc dĩ nói: "Cách nói này mà ngươi cũng tin?"

Từ Phượng Niên gật đầu: "Lời mẫu thân nói, ta đều tin.”

Từ Chi Hổ vừa định trêu chọc thì thấy Khương Nê ở ngoài đình ngượng ngùng không dám bước vào, bèn đứng dậy đi ra, đẩy nàng lên bậc thềm. Từ Chi Hổ cười lắc đầu rồi đi thẳng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...