Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 472: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 472
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Bậc thư sinh chúng ta, thấy việc nhân nghĩa thì không từ nan! Chỉ tiếc Trương Cự Lộc không sinh ra ở Tây Sở sớm hơn."
Lư Bạch Hiệt muốn nói lại thôi.
Tào Trường Khanh mỉm cười: "Đường Khê có gì cứ nói thẳng."
Lư Bạch Hiệt đã đoán ra nội tình, bèn đi thẳng vào vấn đề: "Ngài không sợ Thế tử điện hạ chủ động liên thủ với Triệu Câu, vừa giữ lại được Thái Bình công chúa, lại vừa tỏ lòng trung thành với triều đình sao?"
Tào Trường Khanh cười lớn: "Như vậy lại hay. Nói thật không giấu gì, nước cờ tưởng như vô lý mà lại hợp lý này, rất đúng ý Tào mỗ."
Lão Kiếm Thần đang ngồi ngoáy chân bên cạnh cười lạnh xen vào: "Ngươi yên tâm, tiểu tử họ Từ kia không ngu đến thế đâu."
Tào Trường Khanh không cho là vậy, chậm rãi đứng dậy, bước ra khỏi Tả Ý viên.
Lão già áo da cừu chậc lưỡi thở dài: "Lão phu đoán được y sẽ kết thúc ván cờ này thế nào rồi. Đám đọc sách các ngươi đúng là một bụng ý xấu. Chà, xem ra lần này tiểu tử họ Từ phải chịu thiệt rồi."
Tào Quan Tử áo xanh đi đến bên đình.
Khương Nê vừa hay bước ra, đứng trên bậc thềm.
Tào Trường Khanh chắp tay nói: "Nếu công chúa muốn gả vào Bắc Lương vương phủ, Tào Trường Khanh hôm nay có thể rời đi."
Sắc mặt Khương Nê trắng bệch như bị sét đánh.
Có những lời nếu không nói rõ, cứ tự lừa mình dối người thì còn có thể hồ đồ một đời, vui vẻ cười đùa.
Nhưng một khi đã vạch trần, thì dẫu là tiên nhân cũng hết đường cứu vãn.
Trong đình, Từ Phượng Niên vô thức giơ tay lên, dường như muốn níu giữ thứ gì đó, nhưng cuối cùng vẫn buông thõng.
Nhấc lên thì chẳng nặng, nhưng buông xuống mới thật khó khăn.
Khương Nê quay đầu nhìn thoáng qua vị Thế tử điện hạ luôn tỏ ra bất cần đời, lúc nào cũng cợt nhả kia.
Từ Phượng Niên đang ngồi xếp bằng trên ghế dài, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, vẫy vẫy tay.
Tào Trường Khanh vẻ mặt không chút cảm xúc, nói: "Tào Trường Khanh nhất định sẽ tuân thủ lời hứa."
Từ Phượng Niên thu lại nụ cười, chỉ thốt ra một chữ.
"Cút!"
...
Thế tử điện hạ nghiến răng thốt ra một chữ "Cút" đầy sảng khoái, kình khí chấn động khiến cả tòa lương đình nứt toác từng tấc. Tào Quan Tử thong thả quay lưng rời đi cùng Khương Nê - người vừa khôi phục thân phận Thái Bình công chúa ngay trong ngày.
Đợi đám người Từ Chi Hổ, Lão Kiếm Thần nghe tiếng động chạy đến, chỉ thấy Từ Phượng Niên ngồi giữa đống gạch đá vụn vỡ, vẻ mặt khó tả, không rõ là chật vật hay phẫn uất. Từ Chi Hổ thương đứa em trai này nhất, không giấu được vẻ mặt giận dữ, hận không thể điều động binh mã vây quét tên Tào Quan Tử hành sự ngang ngược kia.
Hai ngày nay thành Dương Xuân có hai đại sự. Một là danh sĩ hội tụ tại chùa Báo Quốc, ngồi bên dòng suối uốn lượn bàn luận chuyện vương bá. Hai là tâm phúc thuộc phe cánh cũ của Cố Kiếm Đường dẫn binh vào thành, rõ ràng là nhắm vào Thế tử Bắc Lương. Với các mối quan hệ mà Từ Chi Hổ tích lũy được ở Giang Nam đạo những năm qua, không phải là không thể mượn lực đánh lực, tệ nhất cũng có thể khiến tên Tào Trường Khanh kia không thể tiếp tục ung dung giả thần giả quỷ được nữa.
Nhưng Từ Phượng Niên, người bị phá đình để cảnh cáo, lại không điên cuồng sống mái với Tào Trường Khanh. Y đứng dậy đi về phía đại tỷ Từ Chi Hổ, nắm tay nàng, nặn ra một nụ cười. Điều này khiến trong lòng Từ Chi Hổ càng thêm khó chịu, nhưng cuối cùng nàng cũng miễn cưỡng giấu đi vẻ giận dữ trên mặt.
Hai chị em trở về phòng trong Tả Ý viên ngồi xuống. Không lâu sau, Thanh Điểu đứng ngoài cửa bẩm báo: "Trưởng quận chúa, điện hạ, Khương Nê và Tào Trường Khanh đã lên xe ngựa do Đường Khê Kiếm Tiên sắp xếp rời đi rồi."
Từ Phượng Niên hỏi: "Lý Thuần Cương có đi theo không?"
Thanh Điểu lắc đầu đáp: "Không có. Lão Kiếm Thần bảo ta chuyển lời cho điện hạ, bao giờ người trở về Bắc Lương thì ông ấy mới rời đi."
Từ Phượng Niên cười ha hả: "Đúng là một viên thuốc an thần cực lớn."
Từ Chi Hổ do dự một chút, lấy một phong thư từ trong tay áo ra, cười nói: "Đúng là nhà dột còn gặp mưa đêm. Nhị tỷ của đệ vừa gửi thư đến, bảo đệ đừng đến Thượng Âm học cung. Cho dù có đến, muội ấy cũng đóng cửa không gặp. Xem ra lần này muội ấy thật sự tức giận vì đệ đến Hồ Đình quận trước mà không phải chỗ muội ấy rồi. Làm sao đây? Hay là để tỷ giúp đệ cầu tình?"
Từ Phượng Niên cười khổ: "Đừng, tuyệt đối đừng đổ thêm dầu vào lửa. Cùng lắm thì đệ đi vòng qua Long Hổ sơn tìm Hoàng Man Nhi trước. Nếu đã không đến thăm nhị tỷ trước thì ít nhất cũng phải làm ra vẻ thành tâm coi Thượng Âm học cung là điểm đến cuối cùng. Nếu không nhị tỷ đã nói không gặp đệ thì chắc chắn sẽ đóng cửa không tiếp thật đấy."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook