Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 48: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 48

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Từ Phượng Niên cùng Lục Nghĩ đánh một ván cờ, tâm trạng bất an nên thua thảm hại.

Thật ra trình độ cờ của y không tệ. Ngay cả sư phụ Lý Nghĩa Sơn cũng nhận xét: "Tầm nhìn xuất sắc, chỉ tiếc khi bố trí những nước nhỏ lại lực bất tòng tâm." Đừng thấy lời này chẳng giống khen người, nhưng từ miệng Lý Nghĩa Sơn nói ra lại là một vinh dự không nhỏ. Dĩ nhiên, nếu nói Từ Phượng Niên là cao thủ trên bàn cờ thì không phải. Quốc thủ chân chính phải là nhị tỷ của y, Từ Vị Hùng, đó mới là nhân vật cường hãn khiến đám danh sĩ Mộc Dã Hồ phải tự thấy xấu hổ.

Từ Phượng Niên đẩy ván cờ tàn đã sớm kết thúc sang một bên, nằm xuống giường, để đại nha đầu Hồng Thự xoa huyệt thái dương cho mình. Y thất thần xuất thần, nhị đẳng nha hoàn Lục Nghĩ thấy chủ nhân tâm trạng không tốt cũng không dám quấy rầy.

Từ Phượng Niên đứng dậy nói: "Các ngươi cứ ra ngoài hết đi. Không có lệnh của ta, dù Từ Kiêu đến cũng không cho vào."

Hồng Thự có vóc người đầy đặn, da thịt trắng ngần mỡ màng, cộng thêm thể hương bẩm sinh và cử chỉ nhã nhặn, không cố ý tranh sủng nên ngược lại được sủng ái nhất. Lúc nàng xuống giường, Từ Phượng Niên cười vỗ mông nàng một cái, nàng mặt xinh ửng đỏ, ngoảnh lại cười một tiếng trăm vẻ yêu kiều.

Đợi các nha hoàn đều lui ra, Từ Phượng Niên lập tức ngồi nghiêm chỉnh, từ trong lòng lấy ra một tấm gấm lụa có thể gọi là kiếm phổ. Đây chính là tâm huyết cả đời của lão Hoàng, Từ Phượng Niên dù không hứng thú với võ học cũng phải đối đãi trịnh trọng, giấu vào một chiếc hộp cơ quan dưới gầm giường không rõ chất liệu.

Muốn mở hộp, phải di chuyển đúng bảy mươi hai ô vuông nhỏ không sai một bước. Chiếc hộp vô cùng kiên cố, dù đao chém kiếm bổ cũng đừng hòng lấy được đồ vật bên trong. Động tác của Từ Phượng Niên rất thuần thục, nhắm mắt cũng có thể mở di vật này của mẫu thân. Y đặt kiếm phổ vào, đẩy chiếc hộp trở lại ngăn tối dưới gầm giường, lúc này mới nằm lại lên giường lớn.

Từ Phượng Niên ước chừng thời gian, lão quái tóc trắng kia chắc cũng đã ngồi xong nhà xí. Y rời giường ra khỏi phòng trong, tự mình mặc áo gấm, gọi một tiếng: "Hoàng Qua." Nha hoàn hận không thể cả đời này không mặc đồ vàng lập tức tới biệt viện lấy ba quả dưa chuột. Từ Phượng Niên một tay cầm một quả, nách kẹp hai quả, vừa đi vừa gặm.

Ban đầu y khá lo lắng trong vòng một dặm quanh viện của lão quái sẽ hôi thối không ngửi nổi, đến gần mới phát hiện mình hoàn toàn lo xa. Nhà xí của vương phủ chuẩn bị vô số hương liệu, lão quái dù có đại tiện bá đạo như múa đao cũng chẳng thể xông mùi đi đâu được.

Lão quái không chỉ đi xong đại tiện mà còn tắm rửa một phen, thay một bộ y phục sạch sẽ. Hắn ngồi trên bậc thềm, cúi đầu vuốt ve lưỡi đao, đầu không ngẩng lên mà hỏi:

"Nhóc con, ngươi thật sự không sợ à?"

Từ Phượng Niên ngồi xuống bên cạnh hắn, cười nhẹ nói: "Lão Hoàng nói ngươi không chỉ là cao thủ dùng đao đệ nhất thiên hạ, mà cả đời chưa từng lạm sát một ai, cho nên ta không sợ."

Lão quái cười ha hả, lắc đầu: "Lời này một nửa thật một nửa giả. Ta không giết người bừa bãi là thật, nhưng không phải là người dùng đao lợi hại nhất. Nhóc con, cái miệng này của ngươi cũng quá dẻo mép rồi, ta không thích."

Từ Phượng Niên cười cợt nhả: "Chỉ cần các cô nương thích ta là được, lão gia gia ngươi không thích thì thôi. Dù sao đánh xong con rùa đen núi Võ Đang, chúng ta sẽ đường ai nấy đi. Nhưng nếu lão gia gia còn quyến luyến cơm nước của vương phủ, cứ việc ở lại ăn uống thỏa thích, vô cùng hoan nghênh."

Ông lão cười hì hì, hỏi: "Sư tổ núi Võ Đang đó, khoảng mấy phẩm?"

Từ Phượng Niên nghĩ ngợi rồi nói: "Chắc là không cao, chỉ là bối phận cao đến vô lý. Đạo sĩ núi Võ Đang chưa đến ba mươi tuổi thì có cao cũng cao không đến đâu. Huống hồ trên giang hồ cũng không có danh tiếng của hắn."

Lão quái gật đầu tỏ ra đã hiểu: "Ồ, vậy chắc là tiểu sư đệ của chưởng giáo núi Võ Đang Vương Trọng Lâu, người đang tu luyện Đại Hoàng Đình quan. Năm đó gia gia tiến vào đất Lương có nghe nói qua, tư chất võ học cũng tầm thường, nhưng chuyên về đạo pháp đại thuật, có phần huyền diệu."

Từ Phượng Niên hỏi một câu mà y quan tâm nhất: "Lão gia gia đánh thắng được không?"

Lão quái thản nhiên đáp: "Nhóc con, gia gia tặng ngươi một câu, đánh thắng được hay không, phải đánh qua rồi mới biết, phải không?"

Từ Phượng Niên không khỏi thầm oán: "Lời này nghe hào khí ngút trời, nhưng kết quả thì sao, chẳng phải đã ở dưới đáy hồ mười mấy năm."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...