Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 49: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 49

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Lão quái dùng lưỡi đao gõ lên đầu Từ Phượng Niên: "Đừng tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ gì."

Từ Phượng Niên nở nụ cười, khẽ cười nói: "Vậy chúng ta đến núi Võ Đang của bọn chó má kia quậy một trận?"

Lão quái đột ngột đứng dậy, bóng người phủ kín toàn thân Từ Phượng Niên, hai chuỗi xiềng xích vang lên loảng xoảng: "Quậy!"

***

Võ Đang sơn có hai hồ, bốn đầm, chín giếng, hai mươi bốn khe suối, ba mươi sáu hang động, tám mươi mốt ngọn núi. Cứ năm dặm một am, mười dặm một cung, tường rêu ngói biếc trông lộng lẫy phi thường. Lấy Thái Chân cung trên Ngọc Trụ phong làm trung tâm, tám mươi mốt ngọn núi bao quanh tạo thành thế cúi đầu nghiêng mình, hình thành cảnh tượng nổi danh "Bát Thập Nhất Phong Triều Đại Đỉnh". Ngàn năm qua, vô số người cầu tiên vấn đạo đã quy ẩn tại Võ Đang, hoặc tọa vong trên vách núi, hoặc ẩn mình trong Tiên Nhân quan, nghe Phạm âm tiên nhạc như ngọc va vàng, ngắm mây giăng sương phủ, non xanh nước biếc, để lại vô số truyền kỳ.

Võ Đang vốn là thánh địa Đạo giáo tiền triều, vững vàng lấn lướt Long Hổ Sơn. Sau khi Ly Dương vương triều thành lập, triều đình nâng Long Hổ mà hạ Võ Đang, lúc này mới khiến Long Hổ Sơn trở thành tổ đình của Đạo giáo.

Võ Đang lặng lẽ mấy trăm năm, nhưng không ai dám xem thường bề dày ngàn năm của ngọn núi này. Đương kim chưởng giáo Vương Trọng Lâu tuy chiếm một ghế trong thập đại cao thủ, nhưng tương truyền năm đó, chỉ một chiêu Tiên Nhân Chỉ Lộ của ông đã phá vỡ cả dòng Thương Lãng Giang cuồn cuộn. Dù là tam sao thất bản hay lời đồn thổi quá mức thì chung quy ông vẫn là một vị lão thần tiên đạo môn đức cao vọng trọng. Nhất là khi ông tu luyện Đại Hoàng Đình quan, cửa ải tối nghĩa và hao tổn thời gian nhất của Đạo giáo, càng khiến cho cả tòa Võ Đang Sơn toát lên một loại khí phái miên trường, "vô thanh thắng hữu thanh".

Hai trăm thiết kỵ Bắc Lương rầm rập kéo đến.

Một lão võ phu khôi ngô vận hắc bào, trường đao lê trên đất mà chạy, bụi bay mù mịt.

Núi lở đất rung.

Đoàn người xông thẳng đến cổng chào "Huyền Vũ Đương Hưng" của sơn môn Võ Đang.

Kỵ binh dẫn đầu thúc ngựa xuyên qua cổng chào rồi mới ghìm cương. Trăm năm giang hồ, kẻ dám khinh thường môn phái võ lâm như vậy, dường như chỉ có Từ Nhân Đồ, cái tên khiến lớp giang hồ lão làng nghe đến đã biến sắc.

Hổ phụ sinh khuyển tử à?

Thế tử điện hạ Từ Phượng Niên cưỡi trên một con chiến mã Bắc Lương tráng kiện, tự giễu cười một tiếng. Y nhìn về phía đám đạo sĩ bị trận thế hùng tráng này thu hút đến, trầm giọng hô:

"Cho các ngươi nửa canh giờ, bảo tên cưỡi trâu xanh kia cút ra đây!"

Đám đạo sĩ Võ Đang tỏ vẻ khó xử. Không phải họ không biết trên Ngọc Trụ Phong có một vị sư thúc tổ bối phận cực cao thích cưỡi ngược trâu xanh, nhưng họ chỉ là đạo sĩ bình thường tại Ngọc Thanh Cung dưới chân núi. Chưa nói đến việc không mời nổi vị sư thúc tổ kia, cho dù vị này dễ nói chuyện thì chạy đến Thái Chân Cung nhanh nhất cũng cần trọn nửa canh giờ, đi về mất một canh giờ. Kẻ đến khí thế hung hăng, liệu có chờ nổi không?

Ngọc Trụ Phong có hai ngọn núi là Đại Liên Hoa Phong và Tiểu Liên Hoa Phong nằm ở một trước một sau. Đại Liên Hoa Phong có hơn mười động thiên phúc địa để bế quan tu hành, còn Tiểu Liên Hoa Phong với một bên là vách đá cheo leo thì mặc định thuộc về một người duy nhất.

Người này lên núi từ năm năm tuổi đã được chưởng giáo Võ Đang đời trước thu làm đệ tử bế quan, từ nhỏ đã trở thành sư huynh đệ với chưởng giáo đời này là Vương Trọng Lâu.

Trong Cửu Cung Thập Tam Quan của núi Võ Đang, tuyệt đại đa số trong mấy ngàn đạo sĩ áo vàng khi thấy người trẻ tuổi này đều phải hết mực cung kính tôn xưng một tiếng sư thúc tổ, những người nhỏ tuổi hơn nữa thì phải gọi là thái thượng sư thúc tổ.

May mà vị tổ tông trẻ tuổi này chưa từng xuống núi, chỉ lúc mới lên từng thấy cổng chào Huyền Vũ Đương Hưng, về sau không hề đến gần, ngay cả nhìn từ xa cũng không có. Hơn hai mươi năm nay, phần lớn thời gian hắn không ở Thái Thanh Cung trên Ngọc Trụ Phong thì cũng là cưỡi ngược trâu xanh, đội mũ ngược trên Đại Tiểu Liên Hoa Phong. Những người may mắn gặp được chân diện của hắn, khi về đều kể rằng sư thúc tổ tính tình hiền hòa, học vấn uyên thâm, phong thái cực kỳ tao nhã.

Bên sơn môn huyên náo ồn ào, nhưng cạnh tấm bia rùa đội trên vách núi cheo leo của Tiểu Liên Hoa Phong lại vô cùng yên tĩnh.

Một đạo sĩ trẻ tuổi có tướng mạo thanh tao thoát tục đang nằm trên lưng con rùa đá phơi nắng. Hắn vẫy tay một cái, con trâu xanh đang ăn cỏ ở phía xa liền đi tới, trên sừng treo mấy cuốn đạo tạng cổ tịch. Hắn tháo xuống một cuốn, vừa định lật xem thì hơi bấm ngón tay tính toán, rồi nhảy xuống khỏi mai rùa, tìm một cành cây khô vẽ chi chít thiên can địa chi trên mặt đất. Sắc mặt hắn khẽ biến, miệng không ngừng lẩm bẩm, cuối cùng thở dài một hơi thật nặng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...