Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 490: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 490
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Không sao, Long Hổ sơn vẫn có Lục Địa Thần Tiên trấn sơn."
Từ Long Tượng nghiêng đầu.
Triệu Hi Đoàn thấy hiếm khi có người chịu lắng nghe, vuốt râu híp mắt cười nói: "Người đời sáu mươi năm trước chỉ biết cha ta và Tề Huyền Trinh, lại không biết trên chân nhân còn có thần tiên."
Lão đạo sĩ vốn định úp mở để gây tò mò, thấy đồ đệ lập tức cúi đầu tiếp tục bắt cá bèn cười gượng, vội nói: "Nhưng vị thần tiên này thần thông ra sao, vi sư cũng khó nói rõ. Chỉ nhớ lúc trẻ vào núi hái thuốc từng gặp một đạo sĩ trung niên. Sau này khi Tề Huyền Trinh đã vũ hóa hơn hai mươi năm, sư phụ tình cờ gặp lại đạo sĩ kia, thấy ông ta không hề già đi chút nào nên vô cùng tò mò, bèn về hỏi lão tổ tông. Con biết sư tổ nói thế nào không? Lão tổ tông bảo lúc ngài còn trẻ cũng từng gặp người này mấy lần! Đồ nhi, con nghĩ xem người này đã bao nhiêu tuổi rồi? Võ Đang Tống Tri Mệnh sống một trăm năm mươi tuổi, được xưng tụng là trường thọ nhất thiên hạ. Vi sư trộm nghĩ đạo nhân trong núi kia chỉ có thể lớn tuổi hơn mà thôi. Đương nhiên chuyện này cũng như việc dưới chân núi có đạo bảo ngọc tỷ 'Phụng Thiên Thừa Vận' hay không, chẳng dễ gì kiểm chứng."
Từ Long Tượng trợn trắng mắt, thói quen này là học từ ca ca của hắn.
Triệu Hi Đoàn bật cười, chậm rãi chống sào, chép miệng tấm tắc: "Năm xưa phụ vương ngươi dẫn binh đến Long Hổ sơn, đại thế bức bách, dẫu là lão tổ tông cũng không tiện công khai cản đường."
"Người trong thiên hạ đều biết mấy tên lính trạm đã chạy chết sáu con ngựa mới đưa được đạo thánh chỉ kia tới chân núi Long Hổ, nhưng nào hay tên lính cuối cùng đã sớm sức tàn lực kiệt, chết cùng ngựa ở ngoài sáu mươi dặm. Là một đạo nhân trung niên vô danh lặng lẽ nhận lấy, tay cầm thánh chỉ lướt đi, mưa tên không thể chạm vào, kiếm kích đều gãy nát. Khi ấy, hơn hai mươi cao thủ hàng đầu dưới trướng Bắc Lương đều không thể ngăn cản, thậm chí ngay cả dung mạo của đạo sĩ cũng không nhìn rõ. Chỉ trong nửa nén hương người đó đã đến trước mặt Bắc Lương vương, đạo bào không dính một hạt bụi."
Lão đạo sĩ vẻ mặt thẫn thờ: "Đó chẳng phải là Lục Địa Thần Tiên sao? Không biết kiếp này còn có thể gặp lại lần nữa hay không."
...
Vị thế tử Bắc Lương kia vừa đi, thành Dương Xuân cuối cùng cũng thái bình trở lại. Bất kể sĩ tử quận Hồ Đình phủ nhận thế nào, hễ vị thế tử điện hạ kia còn ở thành Dương Xuân ngày nào là ngày ấy bọn họ như ngồi trên đống lửa. Vốn mong nương nương trong cung gây áp lực cho vị quả phụ tại đại trạch họ Lô ở Lâm Lang, nào ngờ sấm to mưa nhỏ, chẳng đâu vào đâu. Sau đó Thành Trai tiên sinh bị đánh chết, tương truyền cả tòa Quốc Tử Giám trong kinh thành đều náo loạn, mấy ngàn học tử cùng nhau dâng thư, đáng tiếc vẫn không thể xin được một đạo thánh chỉ xuống Giang Nam. Gã con ông cháu cha quyền thế nhất vương triều kia ăn sạch sành sanh rồi phủi mông rời khỏi thành Dương Xuân.
Đoàn xe rời khỏi Lô phủ, không dừng lại ở Ương Châu mà đi thẳng đến tiên đô của đạo gia là Long Hổ sơn. Hai cỗ xe ngựa, Thanh Điểu với thân thể hồi phục thần tốc và lão kiếm thần chán chường thế sự mỗi người đánh một xe. Từ Phượng Niên để Ngư Ấu Vi và Tĩnh An vương phi ngồi chung một xe. Hai nữ tử có số phận lận đận này có lẽ đồng bệnh tương liên, tuy nói chuyện với nhau không nhiều nhưng ngẫm lại cũng có cảm giác cùng chung kẻ địch. Có điều Ngư Ấu Vi rõ ràng lạnh nhạt hơn một chút, Bùi Nam Vi lại nhiệt tình hơn. Từ Phượng Niên đối với chút tâm cơ của vị vương phi trên Yên Chi bình này cứ nhắm mắt làm ngơ, coi như xem một trò vui nhỏ chẳng ảnh hưởng đại cục, tin rằng Ngư Ấu Vi không đến mức bị dăm ba câu đã thay đổi lập trường.
Từ Phượng Niên ngồi trong xe, bẻ ngón tay tính toán gia sản, lẩm bẩm: "Phù Tướng Hồng Giáp đã lấy được hơn nửa, đáng tiếc hư hại quá nhiều, không biết có thể phục hồi như cũ hay không. Về cơ bản có thể xác định chiến lực của Phù Tướng liên quan trực tiếp đến thực lực của khôi lỗi lúc sinh thời. Long Hổ sơn là lão tổ tông của môn Khu Thần Dịch Quỷ này, chuyến lên núi tuyệt không thể tay không trở về. Thu thập bí kíp chiêu thức vào đao, từ 'Sát Kình Kiếm' của Tử Cấm sơn trang lấy chiêu Thích Kình có sát ý nặng nhất, từ 'Lục Thủy Đình Giáp Tử Tập Kiếm Lục' lấy chiêu Điệp Lôi, từ kiếm phổ của Triệu cô cô lấy một thức Phúc Giáp, học lén một kiếm Tiên Nhân Quỵ của lão kiếm thần. Thời gian này lật xem 'Thủ Tí Lục', học chiêu Tá Giáp nghịch chuyển mạch lạc của Thanh Điểu, Bạt Đao thuật từ hoàng tộc Đông Việt, thu đao mô phỏng Định Phong Ba của ni cô ở Nam Hải am. Đủ các loại, cộng thêm Cửu Kiếm của lão Hoàng cũng coi như gom được chừng hai mươi thức. Có Đại Hoàng Đình làm nền tảng, không dám nói là gốc rễ vững chắc nhưng ít ra cũng nên hình nên dạng rồi. Chỉ cần dựng được cái khung, phần sau sẽ dễ hơn nhiều."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook