Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 492: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 492

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Thanh Điểu hạ giọng hỏi: "Lão hồ ly Tĩnh An Vương kia vốn âm hiểm độc ác, lòng dạ khôn lường, liệu có nhận ra không?"

Từ Phượng Niên gật đầu: "Thế tử Triệu Tuân háo sắc kia chưa chắc đã nhìn thấu, nhưng phụ thân Triệu Hành của hắn chắc chắn chỉ cần liếc qua là biết. Cho nên ta phải viết thư dò hỏi trước, dứt khoát tiết lộ hết nội tình. Nếu Tĩnh An vương phủ vui vẻ nhận vương phi giả về làm bình phong, đảm bảo không mất mặt mũi thì đôi bên cùng có lợi. Nếu không muốn, họ từ chối ngoài cửa cũng hợp tình hợp lý, ta cứ coi như để Thư Tu dạy dỗ Bùi vương phi là được, chẳng thiệt gì. Mạo hiểm giữ lại một Tĩnh An vương phi chỉ được cái mã thì thôi đi, ả đàn bà này còn không biết điều, năm ba bữa lại châm chọc ta, thiên hạ làm gì có chuyện ấm ức như vậy."

Thanh Điểu vẫn không thể tin phủ Tĩnh An sẽ chấp nhận sự sắp đặt hoang đường này, cam tâm để một vương phi giả chiếm tổ chim khách. Tĩnh An Vương Triệu Hành luôn bị thế tử mắng là kẻ bụng dạ hẹp hòi, hay ghen tuông như đàn bà, liệu có nhịn được không?

Nhìn ra vẻ khó tin trên mặt nàng, Từ Phượng Niên cười nói: "Cứ coi như đánh cược một phen đi."

Nghe tiếng thanh loan hót vang, Từ Phượng Niên vén rèm xe, con linh cầm thần tuấn lập tức lao vào. Y giơ tay cho chim đậu, gỡ ống ngọc, lấy mật thư ra xem rồi đưa cho Ngư Ấu Vi. Nàng xem lướt qua, ngẩng đầu nói: "Triều đình muốn đổi chế độ châu quận thành lộ đạo, chia lại thiên hạ thành mười sáu lộ đạo, bên dưới phân định lại châu, phủ, huyện sao?"

Từ Phượng Niên cười hỏi: "Ngươi thử nói xem suy nghĩ của mình."

Ngư Ấu Vi trầm ngâm một lát rồi dịu giọng nói: "Sau khi bình định tám nước, bản đồ cương vực vương triều đã mở rộng gấp mấy lần, nay phủ huyện tăng vọt lên hơn một nghìn tám trăm. Các đại châu thiết lập khi xưa cốt để dung túng cho cựu Bát quốc dễ tự thành phiên trấn, trung ương đế quốc quả thật không tiện khống chế."

"Nhìn trên mật thư, toàn bộ đều bị xáo trộn, tái lập thành mười sáu đạo bảy mươi sáu châu. Đại châu bị chia cắt thành mấy châu nhỏ, đại phủ đều được thăng làm châu, nền tảng của một nghìn tám trăm huyện thay đổi tương đối nhỏ. Triều đình thiết lập hai vị quan đứng đầu quân chính là Tiết Độ Sứ và Kinh Lược Sứ, lại đặt thêm Giám Sát Sứ để giám sát một đạo. Bắc Lương Vương cùng sáu đại tông thất phiên vương mỗi người cai quản một đạo."

Từ Phượng Niên bình tĩnh nói: "Nghe Từ Kiêu bảo Thủ phụ Trương Cự Lộc đã đợi ngày này gần hai mươi năm rồi."

Ngư Ấu Vi cau mày: "Nhưng từ ba cấp châu, quận, huyện biến thành bốn cấp, đế quốc không sợ chính lệnh bị cản trở à? Nếu nói là vì tước phiên mới làm vậy, cái giá phải trả có phải hơi lớn không?"

Từ Phượng Niên lắc đầu: "Không đơn giản như vậy. Ngoài bảy vị phiên vương bao gồm Từ Kiêu, các Tiết Độ Sứ, Kinh Lược Sứ, Giám Sát Sứ còn lại đều phải thay đổi sau bốn hoặc sáu năm. Chẳng qua hiện tại vẫn chưa công bố minh lệnh, có lẽ đợi ba bốn năm sau, khi thế cục đã ổn định sẽ đến lượt Trương Cự Lộc ra tay."

Y chỉ vào mật thư, cười lạnh nói: "Đừng quên ngoài chế độ lộ đạo, triều đình còn đồng thời ra tay với cả Phật giáo và Đạo giáo. Trước kia quản lý Thích Môn không nghiêm, chỉ đặt Sùng Huyền Thự ở bộ Lễ Hồng Lô Tự để quản lý tăng tịch và bổ nhiệm tam cương, sau này sẽ có chức Tăng Chính. Chỉ không biết vị hòa thượng nào có tư cách làm thủ lĩnh tăng nhân thiên hạ đời đầu tiên, ta đoán Dương Thái Tuế chưa chắc chịu ló mặt. Về phần Đạo giáo, triều đình vươn tay còn xa hơn, sẽ khảo hạch tất cả đệ tử đạo quán, chia làm mười một cấp, trừ Thiên Sư Phủ là ngoại lệ duy nhất, đạo nhân thiên hạ đều phải tấn thăng trong khuôn khổ này. Lại liên hệ với chế độ khoa cử vừa mới dùng Hoàng Môn Lang để khai đao không lâu, ngươi có cảm thấy Nho, Thích, Đạo tam giáo sắp hoàn toàn nằm trong sự khống chế của triều đình không?"

Ngư Ấu Vi lẩm bẩm: "Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt."

Từ Phượng Niên vén rèm, vung tay cho Thanh Bạch Loan bay ra khỏi xe, vỗ tay cười nói: "Câu này của ngươi hay lắm. Tấm lưới trời này giăng xuống, không ai còn được tự tại nữa. Trương Cự Lộc, kẻ dệt lưới này, thủ đoạn quả là lợi hại đến vô pháp vô thiên."

Ánh mắt Ngư Ấu Vi mơ màng: "Vương triều thịnh vượng sao?"

Từ Phượng Niên nằm xuống, gối đầu lên đôi chân đầy đặn của nàng, nhắm mắt nói: "Cho nên ta mới khuyên Từ Kiêu dù xảy ra chuyện gì cũng đừng nghĩ đến chuyện tạo phản."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...