Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 493: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 493

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Ngư Ấu Vi cúi đầu, khẽ hỏi: "Ngay cả khi ngài bị triều đình hại chết cũng không nổi dậy tạo phản sao?"

Khóe miệng Từ Phượng Niên hơi nhếch, đưa tay khẽ nâng cằm nàng, chỉ tủm tỉm cười mà không đáp.

Một lúc lâu sau, Ngư Ấu Vi giận dữ kêu khẽ: "Ngươi sờ chỗ nào vậy!"

Từ Phượng Niên giật mình mở bừng mắt, lúng túng rụt tay lại. Thì ra vừa rồi đã vô thức sờ trúng một ngọn núi cao ngất.

Chỉ thấy mặt Ngư Ấu Vi đỏ bừng, thở dồn dập.

Từ Phượng Niên được thể lại khoe mẽ, ngửa đầu trêu chọc: "Nhìn ngang thành cả dãy núi, nhìn nghiêng thành một đỉnh cao, xa gần cao thấp đều biến hóa. Quả thật hùng vĩ, bản thế tử sắp chẳng còn nhìn rõ mặt ngươi nữa rồi. Lại đây, lại đây, cho bản thế tử một chiêu Thái Sơn áp đỉnh, đè chết ta luôn, khỏi phải bận tâm vì những chuyện phiền lòng này."

Ngư Ấu Vi vươn tay túm lấy tai Thế tử điện hạ, vặn một cái thật mạnh.

Từ Phượng Niên im lặng, trả đũa bằng cách đưa hai tay nâng đỡ cặp ngọc phong kia. Chỉ hận bàn tay quá nhỏ, y bèn chậm rãi xoa nắn, từ tốn vê miết rồi lại quay lại, cứ thế lặp đi lặp lại.

Lúc đầu Ngư Ấu Vi vặn tai vẫn còn khá mạnh, nhưng chưa đến một phần ba tuần hương sau đã chỉ còn nghe tiếng nàng thở dốc khe khẽ, tay hoàn toàn không còn dùng sức. Có lẽ cặp phong loan mềm mại ấm áp như thịt đầu gà kia đã che khuất tầm mắt, khiến nàng có thêm dũng khí nên không hề quát mắng hành vi vô lương của vị thế tử điện hạ này.

Từ Phượng Niên vẫn chưa thỏa mãn, đã ngấm ngầm toan giở trò lén lút, muốn cởi bỏ xiềng xích cho cặp thỏ ngọc béo mập kia để thong thả thưởng ngoạn cảnh sắc. Vừa mới ngồi dậy, Ngư Ấu Vi đã bất ngờ tung một cước, đá trúng phóc thanh kiếm dưới háng của Thế tử điện hạ.

Từ Phượng Niên lập tức hít sâu một ngụm khí lạnh, cả lồng ngực dục hỏa như bị dội nguyên một chậu nước đá giữa mùa đông, trong nháy mắt trở nên nghiêm chỉnh còn hơn chính nhân quân tử gấp trăm lần.

Ban đầu Ngư Ấu Vi chỉ dám liếc qua rồi lập tức cúi mắt, trong mắt áy náy không dám nhìn tiểu thế tử, sau đó trốn vào góc xe, hai tay ôm ngực cười đầy quyến rũ.

Từ Phượng Niên vốn định bỏ qua, thấy nàng không biết điều liền giận đến bật cười, không nói thêm lời nào mà kéo nàng vào lòng, ghì chặt không cho nàng động đậy, ấn bàn tay thanh tú của nàng xuống hạ bộ của mình. Cứ tưởng Ngư Ấu Vi sẽ lại giãy giụa liều mạng, không ngờ lần này nàng lại ngoan ngoãn lạ thường như bị quỷ ám. Năm ngón tay như ngó sen cũng ngoan ngoãn an phận, nhưng lòng bàn tay lại khẽ lướt qua một cái, khiến dục niệm vừa mới lắng xuống của Thế tử điện hạ lại nổi sóng.

Từ Phượng Niên đưa một tay luồn vào từ cổ áo nàng, thỏa mãn cảm thán: "Ngư Ấu Vi, nơi này của ngươi mới thật sự là khí tượng của một thời thịnh thế."

Đôi mắt Ngư Ấu Vi mơ màng, nàng ngẩng cổ, khẽ thở ra hơi thở thơm như hoa lan: "Còn vương vấn Tĩnh An Vương phi kia à?"

Từ Phượng Niên thoáng sững người, sau đó bật cười thành tiếng: "Thảo nào."

Ngư Ấu Vi im lặng không đáp, chỉ giãy khỏi vòng tay y rồi ngồi lùi ra xa.

Từ Phượng Niên chỉ vào ngực Ngư Ấu Vi, trêu chọc: "Bùi Nam Vi làm sao so với ngươi ở đây được? Màn thầu mà đòi đọ sức với bánh nướng, đúng là không biết tự lượng sức mình."

Ngư Ấu Vi liếc mắt, quyến rũ lạ thường.

Từ Phượng Niên len lén ghé sát, thấp giọng nói: "Ta muốn xem múa kiếm, nhiều nhất chỉ cho phép ngươi khoác một lớp sa mỏng."

Vành tai đỏ bừng, Ngư Ấu Vi quay đầu mắng khẽ: "Đi chết đi!"

Từ Phượng Niên bĩu môi, tựa người vào thành xe nói: "Không hiểu phong tình."

Đứng dậy, y bất đắc dĩ nói: "Ra ngoài hít thở không khí."

Trong mắt Ngư Ấu Vi tràn đầy ý cười.

Từ Phượng Niên ngồi xuống bên cạnh Thanh Điểu, hỏi: "Còn bao lâu nữa thì đến Kiếm Châu?"

Thanh Điểu ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Nhanh thì một tuần, chậm thì hai mươi ngày."

Từ Phượng Niên khẽ ừ một tiếng, ngẩng đầu trông thấy ngọn Khuông Lư Sơn cao nhất trong châu, cười nói: "Đêm nay chúng ta sẽ nghỉ chân trên đỉnh núi. Sườn núi phía sau Kiếm Nhai có một thác nước nghìn trượng đổ thẳng xuống, nghe nói nếu may mắn, lúc bình minh đứng trên đỉnh núi có thể thấy thác nước biến thành màu vàng kim. Đến Long Hổ Sơn thì cũng gần tới tiết Lập Thu."

Trên đường lên núi, Từ Phượng Niên không ngừng nói chuyện phiếm, bông đùa với chàng trai trẻ.

Đêm xuống, đoàn người lên tới đỉnh núi, nhanh chóng nhóm lửa trại. Ăn xong bữa tối thịnh soạn toàn sơn hào hải vị, Từ Phượng Niên bước đến gần Kiếm Nhai, gió lớn thổi táp vào mặt, y bèn khoanh chân ngồi xuống.

Lão già mặc áo da cừu lặng lẽ bước tới phía sau lưng, Từ Phượng Niên hỏi: "Bắt đầu chứ?"

Lão kiếm thần khẽ lắc đầu: "Hôm nay thôi, ngắm cảnh cũng tốt."

Từ Phượng Niên có phần tiếc nuối, Lưỡng Tụ Thanh Xà có thể chống đỡ thêm một lần là lại thêm một lần phúc khí.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...