Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 495: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 495

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Từ Phượng Niên "ồ" một tiếng, cùng Lý Thuần Cương nhìn về phía chân trời xa xăm.

Lòng dạ thảnh thơi, khí cơ trong lồng ngực cuộn trào như sấm rền rắn lượn.

Lão kiếm thần rút chuôi chủy thủ cắm trên búi tóc, ném cho Thế tử điện hạ, bực bội nói: "Trước khi đi Khương nha đầu có dặn, sẽ tặng thanh Thần Phù này cho ngươi, lão phu không nỡ cũng đành chịu."

Từ Phượng Niên nắm lấy Thần Phù, ngẩn ngơ xuất thần.

Lý Thuần Cương xoay người rời đi, miệng lẩm bẩm: "Một kẻ tặng Thần Phù, một kẻ tặng Đại Lương Long Tước, con mẹ nó đều là lũ phá gia chi tử."

Từ Phượng Niên tháo đôi đao Xuân Lôi Tú Đông, cắm xuống mặt đất, nhắm mắt dưỡng thần. Tay phải y chống cằm, năm ngón tay trái xoay chuyển chuôi chủy thủ Thần Phù.

Tựa ngủ mà không ngủ, tựa tỉnh lại chẳng phải tỉnh.

Chẳng biết đã qua một khắc ngắn ngủi, hay ngàn năm đằng đẵng.

Từ Phượng Niên đột nhiên mở mắt, bàn tay nắm chặt Thần Phù.

Chỉ nghe thác nước ngàn trượng treo trên vách kiếm ầm ầm nổ vang, tiếng động xé rách màng nhĩ.

Giữa đất trời ngoài vách núi, mây mù giăng lối, tử khí bốc lên ngùn ngụt, một cái đầu khổng lồ thò ra. Cái đầu ấy giống đến bảy tám phần hình ảnh mãng long thêu trên mãng bào của Từ Kiêu!

Tựa như Thiên Vương trợn mắt phùng râu!

Miệng nó phun tử khí, hai mắt nhìn chằm chằm Từ Phượng Niên, dáng vẻ vô cùng dữ tợn đáng sợ.

Một bóng người như sao chổi vụt qua, tựa hồ bay đến từ ngoài ngàn vạn dặm, đáp xuống đỉnh đầu con vật không biết là giao long hay đại mãng kia. Người chưa tới, tiếng đã vọng lại:

"Đắc đạo năm nay ba giáp tử,

Chưa từng phi kiếm lấy đầu người.

Thiên đình chưa có thiên phù tới,

Long Hổ sơn này nghe suối trôi."

Từ Phượng Niên ngẩn ngơ nhìn sang, chỉ thấy người tới toàn thân trong suốt như ngọc, hai mắt quang hoa lưu chuyển, duy có bộ đạo bào Long Hổ Sơn trên người là giống vật phàm tục.

Từ Phượng Niên chợt kinh hãi.

Có thiên nhân xuất khiếu cưỡi rồng mà đến!

Từ Tam là một dịch thừa, trong nhà xếp thứ ba nên được gọi là Từ Tam. Hắn dáng người rắn chắc, trẻ trung khỏe mạnh, tiếc là sinh muộn mười năm, không có phúc tham gia đại chiến Xuân Thu, chẳng vớt vát được chút công trạng nào. Quan lão gia Lưu lão đầu ở dịch trạm Kê Minh Tự thì vận may tốt hơn. Trong trận Tây Lũy Bích, lão đã chém được sáu thủ cấp, sau khi lớn tuổi rời quân Bắc Lương liền được chức quan nhỏ đứng đầu dịch trạm. Tuy là người Lưỡng Liêu nhưng bôn ba chiến trường quá nhiều, thân thể lão không bằng thanh niên trai tráng, lại sợ cái lạnh phương Bắc, bèn dời cả nhà đến phương Nam.

Ngày thường rảnh rỗi, lão lại kể cho đám trai tráng như Từ Tam nghe về trận đại chiến kinh tâm động phách của chín nước thời Xuân Thu, đặc biệt thích kể về khí phách anh hùng của Bắc Lương Vương, lần nào cũng bắn nước bọt đầy mặt người khác. Lưu lão đầu nghiện rượu như mạng, nên lúc kể chuyện xưa mùi rượu lại càng nồng nặc. Mười mấy dịch thừa gồm cả Từ Tam đều thích nghe Lưu lão đầu kể chuyện đao binh khói lửa ấy, nghe đi nghe lại điệp khúc cũ mà không chán. Nhất là Từ Tam, hắn chỉ hận cha mẹ không sinh mình sớm hơn.

Nhưng những chuyện khác không nói, hiện nay thiên hạ đã thái bình, bá tánh trong làng dù nghèo khổ đến đâu cũng không phải lo họa mất đầu. Giữ mấy sào ruộng, nhà nhà ít nhiều cũng có cái để trông mong. Mỗi độ đông về tuyết rơi dày mấy thước, ngày xưa các cụ già đều than thở thời tiết này lại có người không qua khỏi, nhưng nay đã khác, mọi người ngồi bên bếp lửa ngắm tuyết còn cười nói tuyết rơi báo hiệu một năm bội thu. Từ Tam không biết chữ nhưng đạo lý thì vẫn hiểu. Lưu lão đầu bảo dịch trạm này do chính tay Bắc Lương Vương xây dựng, ba mươi dặm một trạm, kẻ nào dám cắt xén tiền lương của dịch thừa, mặc kệ là quan to cỡ nào cũng cứ "rắc" một tiếng, bắt lại chém ngay tại trận. Hơn nữa Từ Tam lại cùng họ với vị Bắc Lương Vương kiêm Đại Trụ Quốc Đại tướng quân ấy. Sau khi trở thành dịch thừa, mỗi lần cưỡi ngựa đưa thư hắn đều vô cùng cần mẫn, chỉ sợ làm ô danh cái họ này.

Năm ngoái, lần đầu tiên trong mấy năm gần đây dịch trạm Kê Minh gặp phải công văn khẩn sáu trăm dặm gửi lên phương Bắc. Thể trạng và tài cưỡi ngựa của Từ Tam đều thuộc hàng đầu trong trạm nên đương nhiên gánh vác trọng trách. Nào ngờ họa phúc khôn lường, vốn Lưu lão đầu muốn bồi dưỡng Từ Tam nhưng giữa đường lại xảy ra sự cố. Khi giao cho trạm dịch tiếp theo thì được báo hàng hóa đã hư hỏng. Một tên hoạn quan nhận hàng ở đó gào lên bằng cái giọng the thé như thể tổ tông mười tám đời nhà gã vừa chết, đòi tru di cửu tộc Từ Tam.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...