Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 499: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 499

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Trong chốn giang hồ, xuân dược mạnh nhất vĩnh viễn chỉ có ba thứ: bí kíp, mỹ nhân và một trận chiến để thành danh. Kẻ theo đuổi những điều ấy xưa nay nối liền không dứt, nhất là vế sau cùng. Nếu không phải vậy, Võ Đế Thành ở Đông Hải làm sao có nhiều nhân sĩ võ lâm bất chấp sống chết đòi leo lên đầu thành đến thế? Chỉ cần lên được lầu hai là đã đủ để sau khi rời khỏi thành, cả đời không phải lo chuyện vinh hoa phú quý.

Từ Phượng Niên không phải chưa từng đề nghị đưa cho nàng hai ba ngàn lượng vàng, chỉ cầu xin nàng đừng chơi trò mèo vờn chuột nữa, nhưng nàng chẳng bao giờ để ý thì biết làm sao. Lần này, vốn tưởng sau lưng có lão kiếm thần Lý Thuần Cương và đám người kia bảo vệ, trước mặt lại là vách đá hiểm trở, có thể đổi lấy một đêm yên tĩnh, nào ngờ một mặt Kiếm Nhai này cũng không ngăn được bước chân của Ha Ha cô nương.

Từ Phượng Niên suy nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi, quả thật chỉ vì ngàn lượng vàng thù lao kia ư? Hay là giữa họ có mối thù không đội trời chung nào đó không thể cho người khác biết?

Nàng đổi hướng, nghiêng đầu hỏi: "Này, sao ngươi không gọi đám chó săn tới hộ giá?"

Từ Phượng Niên cay đắng đáp: "Nếu ta gọi, ngươi không còn đường lui chẳng phải sẽ lập tức liều mạng sao? Ta đây chẳng phải đang suy tính xem có thể cùng Ha Ha cô nương hóa giải can qua hay không đấy ư?"

Nàng lắc đầu, nghiêm túc nói: "Không cần, ngươi cứ gọi đi. Cùng lắm thì sau khi đâm chết ngươi, ta sẽ nhảy xuống vách núi. Phú quý do mệnh, sinh tử tại thiên."

Từ Phượng Niên cười khổ: "Không còn đường thương lượng à?"

Thiếu nữ gật đầu thật mạnh.

Từ Phượng Niên híp mắt nhìn về phía chân trời, nơi ráng mây đang bốc lên trong nắng sớm. Y thở hắt ra, chỉ tay về phía sau lưng tiểu cô nương, mỉm cười nói: "Nhờ góc độ ánh sáng chiếu rọi, thác nước Kiếm Nhai sắp sửa biến thành màu vàng óng. Hay là chúng ta thưởng cảnh trước rồi hãy quyết đấu?"

Nàng không đáp, vẫn giữ tư thế đối mặt với Từ Phượng Niên, chậm rãi lùi về phía sau, đứng lại bên mép vực. Khóe mắt nàng liếc qua, quả nhiên thấy Kiếm Nhai như đang treo một dải lụa vàng rủ xuống, cảnh sắc rực rỡ mê người.

Trong lòng Từ Phượng Niên đấu tranh dữ dội, cuối cùng vẫn từ bỏ ý định xoay người bỏ chạy, bước đến bên vách núi, cùng nàng tán thưởng cảnh sắc do đất trời tạo nên.

Ha Ha cô nương quen miệng "hử" một tiếng xem như chào hỏi, rồi cất lời: "Sao ngươi lại khóc?"

Từ Phượng Niên bình thản đáp: "Ta mơ một giấc, mơ thấy mẹ ta. Tin hay không tùy ngươi."

Vốn tưởng rằng chắc chắn sẽ không nhận được hồi đáp, có đánh chết cũng không ngờ tiểu cô nương lại "ừm" một tiếng, trong giọng nói còn mang theo chút run rẩy khó hiểu. Nàng ngồi xổm xuống, miệng ngậm chủy thủ, hai tay chống cằm tự lẩm bẩm: "Mẹ ngươi trông có đẹp không?"

Từ Phượng Niên mỉm cười.

Khóe miệng nữ sát thủ khẽ nhếch lên, giọng nói mơ hồ: "Ngươi trông đẹp như vậy, mẹ ngươi chắc chắn còn đẹp hơn."

Nàng chậm rãi đứng dậy, một cánh tay buông thõng làm rơi ra một thanh chủy thủ, rồi mỉm cười. Nụ cười ấy nhìn thế nào cũng toát ra vẻ máu tanh và tàn khốc.

Từ Phượng Niên như gặp phải đại địch, trong lòng thầm chửi tiểu cô nương này nói trở mặt là trở mặt ngay, quả nhiên phải tìm cơ hội nhổ cỏ tận gốc mới được. Nếu không, dù có Lý Thuần Cương đi theo cũng khó đảm bảo không bị nàng ta một kích đắc thủ. Cái đầu của mình chỉ đáng giá một ngàn lượng vàng, nghĩ thôi đã thấy tức.

Ha Ha cô nương không hổ là Ha Ha cô nương, mỗi lần nắm bắt thời cơ giết người đều vô cùng bất ngờ, hành sự cũng kỳ quái khó lường. Lúc này, nàng nhìn chằm chằm Từ Phượng Niên, nói: "Hôm nay tạm tha, ta không giết ngươi, ta sẽ theo đường cũ trở về chân núi. Thế nào?"

Từ Phượng Niên không chút do dự đáp: "Được! Nhưng nếu ngươi tin ta, ta có thể hứa sẽ không để lão kiếm thần và những người khác giết ngươi, Ha Ha cô nương có thể ung dung đi xuống núi."

Nàng nhìn Thế tử điện hạ bằng ánh mắt như nhìn một tên ngốc, đáp: "Không giết ta không có nghĩa là không thể bắt ta. Ngươi tưởng ta là ả ngốc Tĩnh An Vương phi kia sao? Tóc dài nhưng kiến thức ngắn."

Từ Phượng Niên khoái chí cười lớn. Nói thật, nếu không phải vướng vào cái nút thắt sinh tử khó giải này, y thật sự muốn cùng nàng tâm sự, muốn biết rốt cuộc là ai đã dạy dỗ ra một diệu nhân như vậy.

Từ Phượng Niên đưa một tay ra, ra hiệu không tiễn. Tiểu cô nương cảnh giác nói: "Ngươi không được rút Tú Đông, phải rời khỏi vách núi trăm bước trước. Nói trước, nếu ngươi dám nuốt lời, sau này ta sẽ không hành động theo quy củ nữa. Giết ngươi và lão già gãi chân kia không dễ, nhưng giết sạch một trăm khinh kỵ Phượng Tự doanh thì không khó."

Từ Phượng Niên gật đầu, trơ mắt nhìn nữ thích khách dùng song chủy cắm vào vách đá, thân pháp linh hoạt tựa thạch sùng, chậm rãi trườn xuống. Nhưng đó chỉ là nhìn như chậm chạp, nếu thân ở trong cảnh đó mới biết mỗi lần đâm chủy thủ vào vách đá đều cách nhau hai ba trượng. Đổi lại là Từ Phượng Niên, y thực sự không có can đảm treo mình trên vách núi dựng đứng như vậy. Gió núi thổi qua vách đá vô cùng mạnh mẽ, thân hình nàng phiêu diêu hạ xuống, ngay cả Từ Phượng Niên đứng xem cũng phải toát mồ hôi thay.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...