Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 5: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 5
Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
May thay, một kỵ sĩ phóng ngựa như điên lao tới, giải vây cho Tề Đương Quốc.
Con ngựa toàn thân đen nhánh, cao lớn dị thường, vốn là vua của loài ngựa hoang. Sau khi bị thuần phục, nó được giao cho tiểu vương gia Từ Long Tượng. Thuở mới gặp, ngựa vương lộ rõ vẻ hoang dã khó thuần, giơ móng to như cái đấu định giẫm đạp chủ nhân mới. Nào ngờ đá phải tấm sắt, bị thiếu niên đấm một quyền ngã lăn ra đất. Từ đó về sau, nó liền ngoan ngoãn hiền lành như tiểu thư khuê các.
Tiểu vương gia Từ Long Tượng nghe tin vội phi tới, ghìm cương dừng gấp rồi nhảy xuống, thân thiết gọi mấy tiếng: "Ca!"
Thấy không có động tĩnh, hắn ngây thơ tưởng ca ca đã chết, liền gào khóc thảm thiết, ruột gan đứt từng khúc. Tề Đương Quốc tốt bụng định lên giải thích thế tử điện hạ chỉ kiệt sức ngủ say, nào ngờ bị tiểu vương gia đẩy ra, lảo đảo mấy bước suýt ngã nhào. Tề Đương Quốc đường đường là mãnh tướng phất cờ thay Đại Trụ Quốc trong quân Bắc Lương, đủ thấy sức lực của thiếu niên này kinh người đến mức nào.
Lão bộc thường bị Từ Phượng Niên gọi là "Lão Hoàng" bước tới, dùng chất giọng Tây Thục đặc sệt nhẹ nhàng khuyên mấy câu. Từ Long Tượng lúc này mới nín khóc mỉm cười, vỗ một chưởng thật mạnh lên vai lão, làm lão ngã phịch xuống nền đất đầy bụi.
Tiểu vương gia ra tay với người ngoài không biết nặng nhẹ, nhưng đối với ca ca Từ Phượng Niên lại vô cùng cẩn thận. Hắn ngồi xổm xuống, cõng người anh đang say ngủ lên lưng, chậm rãi đi về phía cửa thành. Con ngựa Hắc Nha của hắn dường như lên cơn động dục, bước những bước nhỏ lí nhí, nghiêng đầu cố cọ vào con hồng mã khổng lồ không kém gì nó đang được lão bộc dắt. Nhưng con hồng mã gầy trơ xương lại còn què một chân kia chẳng thèm đoái hoài, hễ há miệng là cắn. Hắc Nha sợ hãi chạy dạt ra, nhưng không nỡ đi xa, dáng vẻ đầy lưu luyến.
Trong thành Lăng Châu, ban đầu dân chúng không rõ kẻ nào lại được tiểu vương gia Từ Long Tượng đích thân cõng, sau lưng còn có hai trăm kỵ binh thân vệ vương phủ hùng hổ như lang sói hộ tống. Sau đó, chẳng biết ai kinh ngạc thốt lên: "Thế tử điện hạ!"
Thế là to chuyện. Con đường chính trong thành Lăng Châu vốn đủ cho ba cỗ xe ngựa chạy song song lập tức gà bay chó sủa. Đặc biệt là những thiên kim tiểu thư ăn vận lộng lẫy, chẳng còn giữ nổi phong thái thục nữ, xách váy la hét thất thanh mà bỏ chạy. Mấy cửa hàng lớn bày biện bảo vật trấn trạch hòng hút khách cũng vội vàng thu dọn, cất giấu đồ đạc.
Tin tức "Thế tử điện hạ đã về" một đồn mười, mười đồn trăm, lan khắp thành Lăng Châu nhanh như sấm sét. Hơn hai mươi thanh lâu lớn nhỏ trong thành đều chấn động, các tú bà, quy công mừng đến phát khóc. Vài vị hoa khôi thân hình yểu điệu thì ôm ngực ngồi bên cửa sổ, mắt đăm đắm trông ngóng, thầm than: "Oan gia, cuối cùng cũng nỡ trở về rồi, nhớ chết nô gia mất thôi."
Một người từ xa theo gót hai trăm thiết kỵ Bắc Lương vào thành. Thân hình thon dài, bạch bào phấp phới, mày ngài như vẽ, mắt phượng đào hoa hẹp dài quyến rũ. Làn da trắng như ngọc, gương mặt trái xoan tuyệt sắc, tuấn tú phi phàm, chẳng giống người trần tục.
Nếu không phải bên hông trái đeo hai thanh đao, khí thế cao ngạo lạnh lùng, thân phận bí ẩn, cộng thêm nỗi khiếp sợ trước hung tin thế tử điện hạ hồi thành, thì đám côn đồ và lũ công tử bột lêu lổng trên phố đã sớm xông lên trêu ghẹo một phen.
Tiểu nương tử này quả thực quá đẹp, còn diễm lệ hơn tất cả hoa khôi trong thành cộng lại. Mấy phu nhân nhà lành và tiểu thư nhà giàu đang kinh hoảng chạy trốn, khi nhìn thấy nàng, ban đầu là ghen tị, sau lại ngưỡng mộ. Họ mang vẻ e thẹn thầm nghĩ, nếu vị cô nương này là nam nhân thì dù có phải bỏ trốn cùng chàng cũng cam lòng.
Mỹ nhân áo trắng đeo đao bên hông thoáng vẻ kinh ngạc, do dự một chút rồi chọn một ông lão xem bói để hỏi: "Lão tiên sinh, người được thiết kỵ Bắc Lương hộ tống vào thành là thế tử nhà ai vậy?"
Ông lão đang than thở sau này hết đường làm ăn, chợt bị dung nhan của cô nương trước mắt làm cho hồn xiêu phách lạc. Dù sao cũng đã có tuổi, mãi mới trấn tĩnh lại được, ông cười khổ đáp: "Cô nương, người là dân nơi khác tới phải không? Ở chỗ chúng ta chỉ có một vị thế tử điện hạ, chính là trưởng tử của Bắc Lương Vương. Con cháu nhà quyền quý giàu sang bình thường nào dám tự xưng thế tử, nếu không sẽ bị ngài ấy đánh cho bầm dập mặt mày. Ngay cả con cháu phiên vương mấy châu lân cận, chỉ cần hơi ngứa mắt một chút cũng bị thế tử điện hạ của chúng ta đánh cho không còn chút khí thế nào."
Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook