Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 500: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 500
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Kỳ lạ thay, Từ Phượng Niên không hề mong nàng vì chuyện này mà rơi xuống vách núi bỏ mình. Nghĩ lại thật dở khóc dở cười, chính nhờ có nàng như hình với bóng, Thế tử điện hạ mới luôn cảm thấy như có gai chích sau lưng, trên con đường tu hành võ đạo không dám lơ là dù chỉ một khắc.
Mặt trời mọc ở phương đông, đã hoàn toàn nhô lên khỏi biển mây. Từ Phượng Niên không biết đã đứng bao lâu, mãi đến khi Lý lão đầu thong thả đi tới ngắm cảnh bình minh, y mới xoay người mỉm cười nói: "Ta đã hiểu được vài phần về Kiếm Khai Thiên Môn của lão tiền bối rồi."
Lý Thuần Cương lộ vẻ không tin, ngạc nhiên thốt lên: "Ồ?"
Từ Phượng Niên xoay người nhìn về phía biển mây, nheo đôi mắt đào hoa khiến bao nữ tử động lòng, nở nụ cười say đắm nói: "Kiếm này nối tiếp kiếm kia, lớp lớp chồng chất, không cần quan tâm kiếm chiêu hay kiếm thuật, cứ thế gia tăng kiếm ý đến vô cùng vô tận, lập chí nếu một kiếm không giết được người thì tuyệt không xuất kiếm. Đánh cược tu vi cả đời vào một kiếm này! Nếu ta học đao thì cũng nên như vậy, phải cầu cho được cái khí phách của một đao duy nhất có thể chém cả thiên long!"
Lý lão đầu không đổi sắc mặt, trầm giọng nói: "Nói cũng có lý, nhưng với cảnh giới hiện tại của ngươi, múa đao như vậy chẳng phải là tự tìm đường chết sao?"
Từ Phượng Niên lắc đầu đáp: "Đương nhiên không phải bây giờ, đợi ta đến Kim Cương cảnh rồi hẵng nói."
Lý Thuần Cương ngạo nghễ cười lạnh: "Không phải lão phu xem thường ngươi, nhưng chỉ cần ngươi còn là Thế tử điện hạ thì vĩnh viễn không luyện thành một đao này. Không có lão phu làm bùa hộ thân, chẳng lẽ Từ Kiêu sẽ không tìm cho ngươi cao thủ khác làm kim bài miễn tử? Ngươi ỷ lại có chỗ dựa nên không biết sợ, làm sao có thể thực sự cầu cảnh giới trong hiểm nguy?"
Từ Phượng Niên bình tĩnh đáp: "Chỉ cần đạt tới Kim Cương cảnh, sau khi trở lại Bắc Lương, ta sẽ lập tức một mình tiến vào Bắc Mãng."
Lý Thuần Cương hừ lạnh một tiếng: "Cũng coi như có chút chí khí, không uổng phí hai trăm thức Thanh Xà của lão phu."
Từ Phượng Niên chỉ cười cho qua.
Lão kiếm thần đột nhiên hỏi: "Tối qua sau khi tĩnh tọa, ngươi suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma, rốt cuộc là chuyện gì?"
Từ Phượng Niên khẽ lắc đầu, thản nhiên đáp: "Không có gì."
Lão quấn chặt chiếc áo cừu, bĩu môi không hỏi thêm nữa.
Ngư Ấu Vi và Bùi Nam Vi cũng đã tỉnh dậy ngắm cảnh, Thanh Điểu đi theo sau các nàng. Phải thừa nhận rằng, Tĩnh An Vương phi – người bị Ha Ha cô nương chê là không có não – quả thực xứng với bốn chữ "bế nguyệt tu hoa". Nữ tử xinh đẹp đến cảnh giới này, dường như có não hay không cũng chẳng còn quan trọng, hơn nữa trên đời làm gì có nhiều nữ tử kiều diễm mà lại đại trí gần như yêu nghiệt. Nhị tỷ của Thế tử điện hạ là Từ Vị Hùng được xem là có tài thao lược kinh người, nhưng chẳng phải dung mạo cũng chỉ ở mức bình thường thôi sao?
Dùng thang điểm một trăm văn tiền của Từ Phượng Niên để đánh giá, trong số các tuyệt sắc giai nhân từng gặp, nếu không kể đến gương Bạch Hồ Nhi giành ngôi đầu ở Yên Chi Trai, thì Bùi Nam Vi chắc chắn đứng hàng đầu, phải đạt đến chín mươi tư, chín mươi lăm văn tiền.
Sau khi sa cơ thất thế, dù nàng chỉ cài trâm gỗ, mặc áo vải tay hẹp như phu nhân nơi phố chợ, cũng khó lòng che giấu được vẻ đầy đặn quyến rũ.
Thời gian này nếu cần lộ diện, nàng đều bị Thế tử điện hạ yêu cầu đội nón Quan Âm vành mềm, rủ màn sa che ngang vai; phụ nữ gia giáo khi ra ngoài đa phần đều dùng loại nón này. Còn các tiểu nương tử trẻ tuổi khuê các thì thường đội Thấu Ngạch La, màu sắc tươi sáng, có thể nhìn rõ bảy tám phần khuôn mặt, đội hay không cũng chẳng khác biệt là bao.
Ngư Ấu Vi không cần phải cẩn thận kín đáo như vậy. Nàng mặc áo gấm tay rộng kiểu dáng đầy đặn, đường thêu tinh xảo, chân đi đôi hài gấm mang phong tình Tây Vực. Chỉ luận về dung mạo, đương nhiên nàng thua Bùi Nam Vi – người được công nhận có làn da trắng hơn tuyết – khoảng hai ba văn tiền. Thế nhưng, chẳng gì có thể che lấp được bộ ngực "nhìn khắp núi non đều nhỏ lại" của nàng. Chỉ cần là kẻ ham mê đôi gò bồng đảo trắng ngần như thịt vải vừa bóc vỏ, thì không ai là không quy phục dưới váy nàng.
Lần này rời Bắc Lương, Từ Phượng Niên cố ý hay vô tình đều bàn luận với Ngư Ấu Vi về thế cục trong triều. Có lẽ nhờ xuất thân từ gia tộc quan lại, từ nhỏ đã tai nghe mắt thấy, nên nàng luôn đưa ra được những kiến giải khá đặc sắc.
Từ Phượng Niên thu cả Tú Đông và Xuân Lôi vào vỏ, đeo lại bên hông, đi thẳng về phía doanh trại của Phượng Tự doanh.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook