Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 51: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 51

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Điểm đặc biệt nhất của tòa điện này là một tế đàn cầu mưa được xây vươn ra ngoài vách núi, bắt chước hình thái Bắc Đẩu Thất Tinh. Trong điển tịch Đạo giáo có lưu truyền, Tử Vân chân nhân của núi Võ Đang từng cưỡi mây bay lên tiên giới ngay tại đây. Tịnh Nhạc Cung bình thường không mở cửa cho người ngoài, kể cả những văn nhân nhã sĩ muốn tìm chốn thanh tịnh cũng chỉ có thể thất vọng quay về. Nhưng Từ Phượng Niên nhờ vào uy thế của người cha Đại Trụ Quốc, nên có thể thoải mái dẫn lão Khôi tới Thất Tinh Đàn.

Gió núi lạnh buốt. Lão Khôi ngồi xếp bằng, áo bào tung bay phất phơ, ông nheo mắt lại, ánh mắt hướng ra biển mây trên đỉnh núi xa xa. Từ Phượng Niên bước đi lung lay, đứng sau lưng lão Khôi, tay vẫn đeo đao, lúc này y mới đứng vững được, gần như không mở nổi mắt, đành phải ngồi xuống, vừa vặn nấp trong bóng của lão Khôi.

Từ Phượng Niên gắng sức hét lên: "Lão gia gia, công lực của tiểu đạo sĩ kia thế nào?"

Lão Khôi dường như hơi băn khoăn, nói: "Võ công thì tầm thường, xem ra cũng bại hoại như ngươi, thật đáng tiếc cho bộ xương cốt thượng hạng mà cha mẹ ban cho hắn. Còn đạo pháp ra sao, không có cách nào dò xét, ta không rõ. Có lẽ không quá kém, cũng không quá giỏi. Chuyện khó trong thiên hạ phần lớn đều thoát khỏi quy luật thuyền đi ngược nước, không tiến ắt lùi, không chịu khổ thì làm sao thành tài. Lạ thật, núi Võ Đang sao lại chọn trúng khối nguyên liệu này, chẳng lẽ cũng như tử tôn tùng lâm của Thiền tông? Ta nghĩ mãi không ra."

Từ Phượng Niên càng thêm băn khoăn, hỏi: "Đạo pháp huyền thuật này có thể ăn thay cơm được à? Hay là có thể giết người?"

Lão Khôi suy nghĩ một lát, cười nói: "Nhóc con, ngươi hỏi nhầm người rồi."

"Không thể giết người."

Vị đạo sĩ trẻ tuổi có bối phận ngang hàng với chưởng giáo núi Võ Đang, hai tay đút trong tay áo đạo bào, đứng ở mép tế đàn nhưng lại không chịu bước chân lên Thất Tinh, hắn mỉm cười đưa ra câu trả lời. Nhìn thân hình hắn, không bất động như núi giống lão Khôi, không lảo đảo thảm hại như Từ Phượng Niên, mà chỉ khẽ lay động theo gió, lúc lắc qua lại, biên độ vừa phải, gió động thì ta động, thế mà lại ẩn chứa phần ý vị huyền diệu thiên nhân hợp nhất.

Từ Phượng Niên mắt kém, không nhìn ra manh mối, chỉ quay người lại nhìn chằm chằm vào gã đạo sĩ cưỡi trâu năm đó, kẻ đã khiến tỷ tỷ của mình phải ôm hận rời Bắc Lương, y trầm giọng hỏi: "Hồng Tẩy Tượng, vì sao ngươi không chịu xuống núi, đi qua cổng chào Huyền Vũ Đương Hưng kia?!"

Vị tổ sư gia trẻ tuổi nhất trong lịch sử ngàn năm của đạo giáo Võ Đang nhếch miệng cười, vẻ mặt ngượng ngùng chẳng có chút phong độ nào, mở miệng nói: "Năm tuổi lên núi, tám tuổi học được chút kiến thức sơ sài về sấm vĩ, sư phụ bảo ta mỗi ngày một quẻ nhỏ, mỗi tháng một quẻ vừa, mỗi năm một quẻ lớn, tính xem khi nào có thể xuống núi, khi nào cần ở trên núi bế quan. Nhưng từ khi ta học được môn này thì không có ngày nào là không cần bế quan cả."

Từ Phượng Niên đâu có tin, y cười nhạo nói: "Nghe nói trước khi lâm chung, sư phụ ngươi đã đặc biệt đặt ra một quy tắc cho ngươi, không trở thành thiên hạ đệ nhất thì không được xuống núi? Vậy xem ra cả đời này ngươi không cần xuống núi rồi."

Vị đạo sĩ có cái tên thoát tục kia vẫn chắp tay trong áo, điềm nhiên như không, cười ha hả nói: "Thiên hạ đệ nhất không sai, nhưng ăn nhiều nhất, đọc sách nhiều nhất, cũng đều là đệ nhất, có vô số loại đệ nhất, sư phụ lại không nói là võ công đệ nhất. Sẽ có ngày ta xuống núi thôi."

Từ Phượng Niên khó khăn đứng dậy, ánh mắt hướng về phía Giang Nam, nhẹ giọng nói: "Nhưng đến lúc đó, người đã già rồi. Gặp lại nhau, tóc bạc nhìn tóc bạc, còn có ích gì không?"

Hồng Tẩy Tượng nhắm mắt lại, không nói gì.

Từ Phượng Niên thở ra một hơi dài, hừ lạnh một tiếng, bước ra khỏi tế đàn. Khi đi lướt qua vai đạo sĩ, y hơi dừng bước, hỏi: "Ngươi thấy tỷ tỷ của ta thế nào?"

Vị đạo sĩ từ khi biết chuyện đã sống trong thế giới lưu ly này, đọc Hoàng Đình, cưỡi trâu ngược, ngắm mây bay mây tan, khẽ nói: "Tốt nhất."

Từ Phượng Niên mặt không cảm xúc bước ra khỏi Tịnh Nhạc Cung, lão Khôi mang đao theo sau lưng dường như đang trầm ngâm suy nghĩ.

Hồng Tẩy Tượng đợi thế tử điện hạ đi xa rồi mới ngồi xổm xuống với tư thế không mấy tao nhã, hai tay chống cằm, ngẩn ngơ xuất thần, lẩm bẩm: "Đậu hồng sinh ở trời Nam, xuân về hé nở, đông sang lại tàn. Yêu chi bằng chẳng yêu đương."

Trên đỉnh đầu đạo sĩ, hơn mười con hồng đỉnh tiên hạc tràn ngập linh khí lượn vòng cất tiếng kêu, tôn lên dáng vẻ của hắn tựa như tiên nhân giáng thế.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...