Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 55: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 55
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lâm Thám Hoa sững sờ, chẳng hiểu tại sao tai ương ập xuống, hai chân mềm rũ lập tức, ngã phịch xuống ghế.
Phàn tiểu thư yếu đuối ấy trước khi bị dẫn đi đã nhổ một bãi nước bọt về phía Từ Phượng Niên, tỏ vẻ cứng rắn hết sức, kết quả bị Viên Tả Tông tát bay ra ngoài phòng, mềm oặt như đống bùn nằm sõng soài trên nền tuyết.
Từ Phượng Niên vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên trước chuyện này. Y nhận lấy bức họa từ tay Viên Tả Tông, chính là chân dung mình, chỉ giống sáu bảy phần nhưng thần thái lại giống đến mười hai phần. Có thể thấy trong mắt vị Phàn muội muội kia, mình khá hạ đẳng, đến mức chẳng đáng liếc mắt nhìn, khí chất trong lòng nàng càng ti tiện hơn.
Từ Phượng Niên cầm bức họa ngồi xuống, mỉm cười. Hai tên nội ứng thích khách mang thân phận đặc thù đều bị Viên Tả Tông dẫn đi. Y ngẩng đầu hỏi: "Thanh Điểu, bên Ngô Đồng Uyển ra sao?"
Nàng bình tĩnh đáp: "Không có chuyện gì."
Từ Phượng Niên tự giễu: "Có lần uống rượu cùng Lộc Cầu Nhi, bị ta chuốc say, tên mập chết tiệt ấy nói bên ta có hai tốp tử sĩ hộ vệ, một tốp bốn người chỉ mang bốn danh hiệu Giáp, Ất, Bính, Đinh, tốp còn lại ngay cả hắn cũng không rõ. Ngươi nói cho ta biết, Ngô Đồng Uyển có mấy vị? Là nha hoàn hay đám tôi tớ khác?"
Nàng im lặng.
Từ Phượng Niên nhìn thẳng vào Thanh Điểu: "Ngươi có phải không?"
Thanh Điểu vẫn không thốt lời.
Từ Phượng Niên thở dài, cúi đầu chăm chú nhìn bức họa: "Nếu đây an toàn, ngươi lui ra trước đi."
Nàng nhẹ nhàng rời khỏi, không một tiếng động.
Nàng đến Ngô Đồng Uyển, đại nha đầu Hồng Thự dáng vẻ đầy đặn đang ngồi trên lan can hành lang, tay cầm chiếc gương đồng nhỏ, hai tay dính đầy máu tươi rực đỏ như son, từng chút một tô lên môi.
Trong mắt Thanh Điểu tràn đầy vẻ chán ghét.
Vị đại nha hoàn được cả vương phủ công nhận là yếu đuối mềm mại như con cá gấm, cần chủ nhân ban thức ăn mới sống nổi này chẳng thèm liếc Thanh Điểu, chỉ nghiêng đầu soi gương cười tủm tỉm: "Đẹp không?"
Thanh Điểu khẽ cười khẩy. Giữa sự tĩnh lặng của vạn vật, tiếng cười ấy vô cùng chói tai.
Hồng Thự mím môi, dưới ánh trăng đêm phản chiếu trên nền tuyết, khuôn mặt nàng vô cùng yêu diễm động lòng người, nũng nịu nói: "Đẹp hơn ngươi là được rồi."
Thanh Điểu xoay người rời đi, để lại câu nhàn nhạt: "Ngươi sắp già."
Hồng Thự không phản bác, đôi mắt mê ly tự lẩm bẩm: "Sống không đến ngày nhan sắc tàn phai, thật tốt."
…
Ngày hôm sau, mọi chuyện đều sáng tỏ. Người đàn bà tên thật Phàn Tiểu Sai vốn là tiểu thư của một thế gia suy bại vì thủ đoạn của Đại Trụ Quốc khiến gia đạo sa sút, một quân cờ chết. Bất kể thành bại, đều là quân cờ chết đã định sẵn, nhưng công dụng lại không nhỏ, dùng để mở đường, chiếm chỗ và dò xét.
Lâm gia nhị công tử chẳng qua chỉ là tên ngốc bị lợi dụng, sống dở chết dở. Vị Thám Hoa gia này chẳng hay biết gì, chỉ ham mê phong tình son phấn trên môi Phàn muội muội, đọc sách đến ngu người, nào biết nữ tử càng động lòng người càng là hồng nhan họa thủy. Một màn sắp đặt gặp gỡ vụng về đã khiến y thần hồn điên đảo, chẳng biết sống chết mà dẫn vào Bắc Lương Vương phủ. Trời mới biết Tiếu Quốc Lâm gia ở Hà Đông sau khi biết tai kiếp này thì lòng dạ sẽ tro tàn đến mức nào.
Vụ hành thích đêm qua chẳng hề tinh xảo, vô cùng thô thiển, lộ rõ vẻ chó cùng rứt giậu. Phàn tiểu thư vào phủ đã mượn cơ hội tham quan để vẽ lại bản đồ vương phủ và chân dung Thế tử Từ Phượng Niên, sau đó tìm cơ hội hành thích. Chỉ có điều, tính toán của bọn họ còn kém xa tính toán của Lương Vương phủ, tất cả đều gặp tai ương. Về kẻ chủ mưu sau lưng nữ tử họ Phàn và kết cục của Lâm gia, Từ Phượng Niên lúc này đang ngồi hâm rượu trong đình nghỉ của Thính Triều Đình cũng lười để tâm. Y chỉ muốn biết Phàn Tiểu Sai có hối hận vì một người đàn ông chưa từng gặp mặt mà phải chịu chết oan uổng hay không.
Đối với những kẻ như thiêu thân lao vào lửa này, Từ Phượng Niên không có chút thương hại nào. Nữ tử xinh đẹp trên đời luôn có đức tính như nấm sau mưa và cỏ dại trên thảo nguyên, thiếu một lứa, năm sau lại mọc ra lứa mới, trừ không hết, đốt không tận. Nếu ai cũng đi thương hương tiếc ngọc thì chẳng phải sẽ mệt chết mệt sống hay sao? Từ Phượng Niên thực sự không có cái thú nhàn hạ ấy.
Huống chi ba năm du ngoạn khổ cực như chó mất chủ, Từ Phượng Niên cũng hiểu được không ít những lẽ đời nông cạn nơi phố thị. Y nhớ trên đường đã gặp một gã kiếm sĩ trẻ tuổi hạ đẳng nhưng hợp tính, gã ấy luôn thích nói mấy đạo lý lớn kiểu như nhân từ với kẻ địch chính là tự tìm đường chết. Nghe nói những điều ấy gã đều học được từ mấy vị kiếm khách tiền bối bất đắc chí chưa thành danh, mỗi lần nói đến đều nước bọt văng tứ tung, lúc nào cũng phun đầy mặt Từ Phượng Niên.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook