Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 62: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 62
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Người đã khuất.
Sáu nghìn dặm gió bụi, đầu tường dựng hòm kiếm.
Nhưng mười mấy vò hoàng tửu vẫn còn giữ lại đó.
...
Từ Phượng Niên thật sự đã học lại thứ võ nghệ mà trước kia y từng khinh thường nhất, nhưng trước khi học kiếm, y học đao. Đương nhiên là học với lão già tóc trắng kỳ quái kia.
Lão Khôi vốn định rời khỏi vương phủ để xông pha giang hồ, sớm đã la lối rằng tay chân ngứa ngáy, phải đi gặp gỡ đám Thập Đại cao thủ đang chiếm vị trí mà không làm được trò trống gì ngoài kia. Lão tuyên bố đợi sau khi đánh bại chín tên còn lại, lão sẽ đi so chiêu với lão quái họ Vương.
Lão Khôi ghét nhất lão già này, thiên hạ đệ nhất thì cứ là đệ nhất, giả vờ làm đệ nhị làm gì, đúng là đồ đáng ghét! Khi Lão Khôi đang gặm đùi dê nghe tin Từ Phượng Niên muốn theo mình học đao, lão liền cười lớn ngông cuồng, phun đầy thịt dê vụn ra đất.
Thấy vị Thế tử điện hạ xách thanh bảo đao kia không có chút ý đùa giỡn nào, Lão Khôi liền ném đùi dê đi. Bàn tay to đầy dầu mỡ vuốt ve thanh cự đao màu đỏ tươi từng được cao nhân móc vào xương tỳ bà thời trai trẻ, rồi hỏi: "Dựa vào đâu mà ông đây phải dạy ngươi?"
Từ Phượng Niên đáp: "Ta sẽ bảo Từ Kiêu mời Ngụy Bắc Sơn dùng trảm mã đao đến Bắc Lương so chiêu với ông. Sau này mỗi năm một người, cho đến khi ta học thành đao pháp."
Lão Khôi khen một câu thật hào phóng, ngẩng đầu nhìn Từ Phượng Niên, vẻ mặt kỳ quái cười hỏi: "Tiểu tử, nói cho ông đây biết tại sao phải học đao? Ba mươi vạn thiết kỵ Bắc Lương còn chưa đủ cho ngươi ra oai hay sao?"
Từ Phượng Niên rút Tú Đông ra, ngón tay khẽ búng lên thân đao, nhếch miệng cười: "Đao thương của bọn họ suy cho cùng vẫn là của người khác, ta cũng phải tìm một món thuận tay cho mình."
Lão Khôi bĩu môi không đáp, chỉ bảo Từ Phượng Niên dùng một tay nhấc Tú Đông lên, đứng yên nửa canh giờ. Thân đao không được nghiêng, nếu không dù có mời cả lão quái họ Vương đến, lão cũng không nhận tên đệ tử hời này.
Kết quả, Từ Phượng Niên kiên trì được một canh giờ thì ngất xỉu tại chỗ. Tú Đông đao trước sau vẫn không hề nghiêng, nói chính xác hơn là ngay cả một chút rung động cũng không có.
Lão Khôi ngây người nhìn Thế tử điện hạ ngã xuống đất không dậy nổi, bước tới nắn nắn cánh tay phải cứng như sắt của tiểu tử này, tấm tắc khen mình đã nhặt được bảo vật.
Tiếp theo, Lão Khôi không truyền thụ cho Từ Phượng Niên chiêu pháp cao thâm huyền ảo nào, mà chỉ bắt y lặp đi lặp lại bốn động tác khô khan: đâm thẳng, liêu chéo, bổ dọc, lướt về. Đâm ba nghìn, liêu ba nghìn, bổ bốn nghìn, lướt bốn nghìn.
Lão Khôi vốn tưởng vị công tử bột quen sống trong nhung lụa này ít nhất sẽ thắc mắc vài câu, nhưng Từ Phượng Niên không hề hỏi. Mỗi ngày y đều đến luyện đao trong sân vắng từ lúc tờ mờ sáng, tới tận đêm khuya mới lảo đảo rời đi, thanh Tú Đông một khắc không rời thân.
Điều này khiến Lão Khôi rất phiền muộn, đồng thời cũng nảy sinh tò mò. Thứ mà Từ Phượng Niên thể hiện ra không chỉ là ý chí, mà còn là nền tảng cầm đao vô cùng vững chắc. Chẳng lẽ trước đây Thế tử điện hạ đã được võ tướng trong quân tận tình chỉ dạy đao pháp cương mãnh của quân đội để phòng thân?
Khoảng thời gian này lão cố tình gây khó dễ, bắt Từ Phượng Niên luyện tập cách cầm đao nhàm chán, một nửa là để đứa trẻ này biết khó mà lui, bởi đao pháp trong thiên hạ không có con đường tắt nào. Nửa còn lại là thật tâm, luyện đao trước hết phải luyện cách cầm đao. Ngay cả đao cũng không nắm vững thì không phải là dùng đao mà là bị đao kéo đi, cho dù có trong tay cả chồng đao phổ tuyệt thế cũng chỉ là múa may vài chiêu thức hoa mỹ, một khi đối địch chỉ có con đường chết.
Ngày đầu tiên luyện đao vừa đúng tiết Đại Thử.
Sau Đại Thử là Lập Thu.
Từ Phượng Niên vẫn luôn ở trần luyện đao, tấm thân cẩm y ngọc thực khó khăn lắm mới dưỡng được làn da mịn màng đã bị phơi nắng thành màu đồng cổ, ngày càng thêm cường tráng. Nếu có thêm vài vết sẹo, trông y sẽ chẳng khác gì binh lính thiện chiến trong quân ngũ.
Nhưng đao pháp thì còn xa mới nhập môn.
Sau Bạch Lộ, Thu Phân, Hàn Lộ là đến Sương Giáng.
Lướt bốn nghìn đã biến thành lướt sáu nghìn.
Cuối cùng Từ Phượng Niên cũng mở miệng hỏi câu đầu tiên: "Đao là mật của trăm loại binh khí, lối đánh hùng hồn phóng khoáng, coi trọng khí thế 'dù có thiên binh vạn mã ta vẫn tiến', nhưng chiêu lướt về này là chiêu thức thu đao, tại sao lại phải luyện nhiều hơn?"
Lão Khôi cười nói: "Trên đời này có quá nhiều đao khách không sợ chết, nhưng đao khách không sợ chết lại chính là kẻ dễ chết nhất. Thuật hồi đao lợi hại nhất thiên hạ không thoát khỏi một chữ 'lướt'. Làm gì có đao pháp nào hay đến mức đối với ai cũng là một đao đoạt mạng. Đạo lý lớn của ông đây đều ngộ ra lúc dạo một vòng trước cửa Diêm Vương điện, học lấy một chút đi."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook