Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 66: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 66

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Nghiêm Đông Ngô dứt khoát đáp như chém đinh chặt sắt: "Không dám!"

Từ Phượng Niên trêu chọc: "Là sợ thấy bộ dạng xấu xí của ta, hay sợ thấy gã đao khách kia rồi không kìm lòng được mà bỏ trốn cùng hắn? Nghe Nghiêm Trì Tập bảo ngươi thích lén đọc truyện du hiệp lắm, chẳng lẽ không tò mò xem sau lớp mặt nạ dữ tợn kia là bậc anh hùng phương nào sao?"

Bị vạch trần tâm tư, Nghiêm Đông Ngô không hề lúng túng, chỉ im lặng chẳng nói gì.

Từ Phượng Niên tỏ vẻ tiếc nuối: "Không đi thì thôi, vậy niềm vui này ta đành hưởng một mình."

Y vác đao Tú Đông lướt qua vai nàng.

Nghiêm Đông Ngô chợt nhíu mũi, quay người lại, phá lệ chủ động hỏi: "Ngươi thật sự muốn đi làm tên tán tài đồng tử vung tiền qua cửa sổ đó à?"

Từ Phượng Niên cười: "Trong chuồng ngựa có hai con."

Cuối cùng, hai người cưỡi ngựa rời thành.

Nghiêm Đông Ngô khoác áo lông dày che mắt thiên hạ, trong lòng vô cùng ảo não khi thúc ngựa phi nước đại. Sao mình lại bị tên Từ Thảo Bao này chuốc mê hồn thang chứ? Nàng vốn tưởng vương phủ sẽ có thiết kỵ hộ tống, nào ngờ ra khỏi thành hai mươi dặm vẫn chẳng thấy tăm hơi, bèn tò mò hét lớn: "Từ Phượng Niên, ngươi muốn đưa ta đi đâu?!"

Từ Phượng Niên một tay xách đao, quay đầu cười: "Đi thêm hai mươi dặm nữa ngươi sẽ biết. Còn sợ ta đưa ngươi đến chốn hoang sơn dã lĩnh làm chuyện bậy bạ sao? Yên tâm, dưa hái xanh không ngọt, đạo lý này bây giờ ta hiểu rõ hơn ai hết."

Dưới ánh sao, Nghiêm Đông Ngô nhận thấy gương mặt kia dường như đã trở nên xa lạ.

Đi thêm hai mươi dặm.

Phía đối diện sườn đồi nhỏ có đống lửa lập lòe.

Từ Phượng Niên thúc ngựa lên đồi trước.

Khi Nghiêm Đông Ngô lên đến đỉnh đồi, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Dưới chân đồi, hơn chục gã đàn ông vạm vỡ đang uống rượu bát lớn ăn thịt miếng to, mặt mày ai nấy đều âm hiểm. Thấy Từ Phượng Niên, chúng như thấy một con cừu béo, lại nhìn sang Nghiêm Đông Ngô y phục lộng lẫy, ánh mắt liền tràn ngập vẻ dâm tà nóng rực. Bị ném đến cái nơi khỉ ho cò gáy này sống trong nơm nớp lo sợ, nay lại có mỹ nhân da mịn thịt mềm dâng đến tận miệng, không ăn mới là phí của trời.

Nghiêm Đông Ngô sững sờ nhìn góc mặt nghiêng của Từ Phượng Niên. Tên công tử bột này định dùng thủ đoạn độc ác hạ tiện ấy để báo thù mình ư?

Từ Phượng Niên không rời mắt khỏi chân đồi, khẽ cười: "Nghiêm đại tiểu thư, đừng vội cắn lưỡi tự vẫn. Từ Phượng Niên ta không bỉ ổi như ngươi nghĩ đâu. Giao ngươi cho một đám người chết, chẳng phải Nghiêm Trì Tập sẽ liều mạng với ta sao? Tính thế nào cũng lỗ vốn đến tận nhà ngoại."

Y thở dài thườn thượt. Giữa tiết đại hàn, làn sương trắng phả ra hiện lên trong mắt Nghiêm Đông Ngô đặc biệt rõ ràng.

Rồi nàng thấy vị thế tử điện hạ ăn chơi lêu lổng kia móc trong ngực ra một chiếc mặt nạ dữ tợn đeo lên, đoạn rút đao, cắm vỏ xuống đất. Một loạt động tác êm ru không tiếng động, khiến khí chất quanh y thay đổi chỉ trong nháy mắt.

Nghiêm Đông Ngô vội che miệng, không dám phát ra tiếng.

Đây là thời điểm tốt để giết người. Những ngày tuyết rơi, thi thể sẽ nhanh chóng đông cứng như cột băng dưới mái hiên, không hề bẩn thỉu. Nhất là những vũng máu đen, sau khi đông lại trông chẳng khác nào tranh thêu của nữ tử. Điều này khiến Từ Phượng Niên - kẻ tạm thời chỉ có thể cầu giết người sao cho nhanh gọn - cảm thấy rất hài lòng.

Giết người trên giang hồ mà thiếu tri kỷ tán thưởng thì thật cô quạnh, nếu không sao cao thủ quyết đấu toàn chọn đỉnh lầu, đỉnh núi? Tệ nhất cũng phải là nơi phố chợ ồn ào. Giết liền bốn năm tốp, quen tay rồi, y cũng đúc rút được vài kinh nghiệm không tiện nói với người ngoài.

Hơn nữa, Từ Phượng Niên đã ngứa mắt Nghiêm Đông Ngô từ nhiều năm nay. Ngứa mắt cái điệu bộ tiểu thư nhà họ Nghiêm, chứ khuôn mặt và vóc dáng của nàng thì y lại rất vừa mắt. Thế là y nảy sinh ý xấu, dụ dỗ nàng ra ngoài để mở mang tầm mắt. Khó khăn lắm mới có được khán giả hiếm hoi ngoài lão Khôi, Từ Phượng Niên cảm thấy cần phải giết người dụng tâm hơn một chút, quyết đoán và tàn nhẫn hơn, tốt nhất là dọa cho nàng hồn bay phách lạc.

Thủ lĩnh đám lưu khấu ra hiệu bằng mắt, điều hai tên tay chân đắc lực nhưng không quá thân tín làm tiên phong. Tất nhiên bọn chúng chẳng mấy tình nguyện, nghe nói gã đao khách chuyên giết đồng bọn trên sườn đồi kia ra tay không hề nhẹ nhàng, thi thể hiếm khi toàn vẹn. Nhưng thủ lĩnh đã lên tiếng: chỉ cần xử lý được gã đeo mặt nạ là có thể nếm thử mùi vị của ả đàn bà non tơ kia trước. Điều này khiến hai tên lưu khấu đã nhịn nhục quá lâu đến mạng cũng chẳng màng. Mấu chốt là sau khi bị ném đến đây một cách khó hiểu, chúng biết được chỉ cần giết chết kẻ muốn giết mình là có thể thoát tội, không những nhận được khoản tiền thưởng kếch xù mà còn được trở lại quân ngũ. Vốn dĩ là thế cục một mất một còn, đầu óc nóng lên, chẳng còn nghĩ được nhiều.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...