Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 76: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 76
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Khương Nê lạnh lùng không đáp, đưa hai ngón tay thon dài như búp hành, chậm rãi gỡ bụi đất vương trên mái tóc.
Từ Phượng Niên vào rừng hái ít dược thảo, ném xuống trước cửa nhà rồi nói: "Ngươi ở đây, ta đi chỗ khác."
Khương Nê vẫn trơ ra như tượng đất, chẳng chút động lòng, cũng không buồn liếc mắt nhìn vị Thế tử điện hạ kia một cái, chỉ chăm chú dọn dẹp "chiến trường". Riêng đống dược thảo kia, nàng nhất quyết không chạm vào.
Từ Phượng Niên cầm theo dạ minh châu cùng cây bút lông thỏ rừng cứng cáp đi tới động Huyền Tiên. Y khoét một lỗ trên vách đá, khảm hạt châu vào, trong động lập tức sáng bừng. Hai tay rỉ máu thấm đẫm lớp vải quấn, Từ Phượng Niên lại tiếp tục vung đao, chỉ là không dám tùy tiện dùng thác nước để luyện đao nữa.
Đêm khuya, sức cùng lực kiệt, y ngồi xếp bằng dưới chân vách đá cách xa thác nước nhất, chợp mắt ngủ, đao vẫn không rời tay.
Sáng sớm, y tỉnh giấc đúng giờ. Từ Phượng Niên vừa mở mắt đã thấy Hồng Tẩy Tượng đang ngồi xổm trước thác nước rửa mặt. Trước nay Từ Phượng Niên vẫn luôn coi gã này là "mắt không thấy, tâm không phiền", bèn đứng dậy ra bãi đất trống luyện các thế bổ, đâm.
Lúc y đang cứng nhắc luyện đao thì gã chăn trâu đã cưỡi trâu hơn mười năm trên núi kia lại đứng trước vách đá, săm soi viên Trọng Cức Bích vô giá. Viên ngọc tròn trịa này khi ở nơi sáng thì toàn thân xanh biếc long lanh, vào đêm tối lại trong vắt tựa trăng rằm. Viên trước mặt Hồng Tẩy Tượng không quá lớn, chỉ đặc sắc ở màu sắc rực rỡ.
Nhắc đến viên dạ minh châu lớn nhất thế gian thì phải kể đến viên đang nằm trong hoàng cung, to đến mức cần bốn mỹ nữ tuổi đôi tám vòng tay mới ôm hết, được đặt tại thư phòng của Tùy Châu công chúa. Sở dĩ vị công chúa được Hoàng đế bệ hạ yêu thương nhất này có phong hiệu Tùy Châu, chính là vì khi nàng chào đời, nước Tùy đã tiến cống viên dạ minh châu khổng lồ đào được từ chân núi Thái Sơn.
Vốn dĩ Từ Phượng Niên cũng có cơ hội sở hữu cả hai viên "Tùy châu", chỉ cần y chịu vào kinh làm phò mã.
Món ngon béo bở này có phỏng tay hay không, Từ Phượng Niên không có cơ hội biết, bởi nha hoàn ở Ngô Đồng uyển của vương phủ Bắc Lương ai nấy đều dịu dàng, chu đáo, tuyệt đối không để xảy ra loại sơ suất thấp kém đó. Nhưng củ khoai lang nướng kia thì chắc chắn là phỏng miệng, phỏng tay, phỏng cả tim, điều này Thế tử điện hạ rõ hơn bất cứ ai.
Trong hang động ẩm ướt, hơi nước nồng nặc, Từ Phượng Niên lại toát đầy mồ hôi nóng. Hai luồng khí nóng lạnh giao hòa rất hại thân thể nên y không dám ở lại lâu.
Vác Tú Đông đao lên vai, y cầm lấy cây bút Liêu Vĩ nổi danh vùng Quan Đông. Đây là loại bút lông thỏ tím thượng hạng, lông thỏ vốn cứng, thỏ ở Bắc địa lại càng cứng hơn, mà thỏ tím Quan Đông chính là nguyên liệu làm bút lông cứng số một thiên hạ. Loại bút này thích hợp nhất để viết những nét chữ vuông vức, mạnh mẽ, ngòi bút nhọn như dùi, sắc như dao. Bút đao, bút đao, đây quả thực là đao ẩn trong bút.
Từ nhỏ luyện chữ, Từ Phượng Niên đã bị Lý Nghĩa Sơn yêu cầu chỉ được dùng bút lông cứng, tuyệt đối không được chạm vào loại bút lông dê mềm mại. Nét chữ mềm oặt như không xương đó trước nay luôn bị đệ nhất quốc sĩ của vương phủ khinh bỉ. Tuy nhiên Từ Phượng Niên biết sớm muộn gì cũng có ngày y phải viết chữ đại khải trên hoành phi, đến lúc đó vẫn buộc phải dùng bút lông mềm.
Tuy Từ Phượng Niên bị mắng là kẻ bao cỏ chỉ được cái mã bên ngoài, làm nhiều chuyện nực cười như hàn sĩ bỏ tiền lớn mua thơ từ ca phú, nhưng cầm kỳ thi họa, trà rượu thứ gì y cũng biết, chỉ là chưa chắc đã tinh thông mà thôi.
Luyện đao là việc tốn sức, luyện chữ là việc cần sức nhỏ, đặc biệt sau khi luyện đao lại chuyển sang luyện chữ thì càng thêm gian nan.
Từ Phượng Niên dùng bút Liêu Vĩ chấm nước, viết khẩu quyết "Sát Kình Kiếm" lên phiến đá xanh. Chữ do tâm sinh, những dòng hành thư hiện lên trên mặt đất đằng đằng sát khí.
Hồng Tẩy Tượng ngồi xổm một bên quan sát, tấm tắc khen lạ:
"Chữ đẹp, chữ đẹp! So với nét chữ như giun bò của đại sư huynh thì hơn gấp trăm lần. Hắn thư từ qua lại với sư đệ xuống núi hay người ngoài núi đều phải nhờ ta viết thay."
Từ Phượng Niên coi lời khen của gã như gió thoảng bên tai. Trước khi lên núi luyện đao tuy vất vả, nhưng chưa đến mức gian khổ làm bong tróc hết lớp chai sạn đã mài giũa suốt ba năm du ngoạn.
Giờ đây ngày nào tay cũng đẫm máu tươi, những lúc không luyện đao, Từ Phượng Niên lại vác Tú Đông đi lang thang. Vai vác đao, trông thì có vẻ thơ tình họa ý, nhưng trong lòng y lại ngập tràn sát ý.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook