Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 79: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 79
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Gặm đùi gà lôi, lấy được quyền phổ nhưng mãi chẳng nắm được yếu lĩnh, Từ Phượng Niên đành mở miệng:
"Bộ quyền pháp này càng luyện càng giống trò đùa của nữ nhân, ngươi không phải cố ý gài ta đấy chứ?"
Ăn của người miệng phải mềm, sư thúc tổ chùi vết dầu mỡ bên mép, nghiêm túc đáp:
"Tiểu đạo sao dám lừa gạt Thế tử điện hạ!"
Từ Phượng Niên ngờ vực:
"Quyền pháp này do ai sáng tạo?"
Sư thúc tổ đảo mắt liên hồi, nuốt ực miếng thịt gà lôi, cười khan:
"Thế tử điện hạ, không làm phiền ngài luyện đao nữa, ta phải đi chăn trâu đây.”
Từ Phượng Niên gác vỏ đao lên vai Hồng Tẩy Tượng, cười lạnh:
"Không nói, ta sẽ đánh cho ngươi nôn sạch những thứ vừa ăn ra."
Sư thúc tổ ra vẻ thần bí:
"Là tiểu đạo vô tình tìm được trên tầng cao nhất Huyền Nhạc cung, niên đại đã lâu không thể kiểm chứng, chắc là tâm huyết của một vị tiền bối chân nhân nào đó."
Từ Phượng Niên thu đao, khí trầm đan điền, nương theo bộ quyền pháp kia vẽ liên tiếp sáu vòng tròn trên không. Vòng này lồng vào vòng kia trông rất ra dáng, nhưng y luôn cảm thấy kém xa màn biểu diễn trong rừng trúc hôm đó của gã cưỡi trâu cả mấy ngọn núi, đừng nói là thần thái, ngay cả hình dáng cũng không được như ý.
Sư thúc tổ đang vội đi dắt thanh ngưu, liếc nhìn thế đứng của Từ Phượng Niên rồi khẽ gật đầu, cười rạng rỡ:
"Bộ quyền pháp này từ Bát Quái diễn hóa ngược về Tứ Tượng, Tam Tài cho đến Lưỡng Nghi, chỉ là còn cách Thái Cực, Vô Cực rất xa."
"Thủ pháp của Thế tử điện hạ đã khá tròn trịa nhẹ nhàng, đóng mở có trật tự, thực sự không dễ, còn nhanh hơn bần đạo năm xưa rất nhiều, chẳng qua vẫn còn vài khiếm khuyết nhỏ cần điều chỉnh. Nếu nói 《Đại Bi Kỹ Kích》 là thủ đoạn vạn cân đè bẹp ngàn cân, thì bộ quyền pháp này chính là cái khéo léo một lạng đẩy ngàn cân."
"Thế tử điện hạ khi luyện tập cần ghi nhớ một điều: quyền đả ngọa ngưu chi địa, cầu nhỏ không cầu lớn, cầu tĩnh không cầu động, mới có thể lĩnh ngộ được sự diệu kỳ của nhất sinh vạn vật. Khi đạt đến đỉnh cao, chính là một chiếc lông vũ cũng không thể thêm, ruồi bọ cũng không thể đậu, lá rơi biết thu sang, mầm nhú biết xuân về."
Từ Phượng Niên ngẫm nghĩ một hồi rồi cười nhạo:
"Cũng chỉ có câu 'quyền đả ngọa ngưu địa' là còn chút hữu dụng, còn lại đều là lời vô nghĩa.”
Hồng Tẩy Tượng cười ha hả, không hề phản bác.
Từ Phượng Niên híp mắt cười:
"Này gã cưỡi trâu, ngươi thích ăn thịt như vậy, trên núi này hoàng hạc nhiều nhất, hay là ngươi lừa một con xuống đây đi?"
Hồng Tẩy Tượng cười khan:
"Không được, không được. Tiên hạc Võ Đang rất có linh tính, hơn nữa đều là bạn chơi thuở nhỏ của ta, giết chúng còn khó chịu hơn giết ta."
Từ Phượng Niên nói đùa:
"Ngươi có cưỡi hạc chơi thử chút được không? Tiên nhân Đạo giáo đắc đạo thành tiên, chẳng phải có loại cưỡi hạc phi thăng à?"
Hồng Tẩy Tượng lắc đầu:
"Cái này ta chưa từng nghĩ tới, ta từ nhỏ đã sợ độ cao.”
Từ Phượng Niên bĩu môi khinh bỉ:
"Sợ xuống núi, sợ độ cao, sợ nữ nhân, còn cái gì mà ngươi không sợ?"
Hồng Tẩy Tượng thở dài thườn thượt, mặt mày sầu não. Đột nhiên gã cưỡi trâu vểnh tai, cẩn trọng nói:
"Thế tử điện hạ, ta đi dắt trâu trước, ngài tốt nhất nên về nhà tranh xem sao."
Từ Phượng Niên nắm chặt Tú Đông đao, lao nhanh trở về. Trên núi này còn kẻ nào ăn gan hùm mật gấu dám đến gây sự với mình? Nếu quả thực có, vậy chắc chắn không phải nhân vật tầm thường.
Nhìn thấy ngôi nhà tranh, Từ Phượng Niên đột ngột dừng lại, xuyên qua rừng trúc chậm rãi tiến về phía trước.
Bên ngoài nhà có ba vị khách không mời mà tới mặt mũi lạ hoắc, không mặc đạo bào vải gai hay tơ lụa của Võ Đang. Đứng giữa là một vị công tử dáng người mảnh khảnh, y phục phú quý hoa lệ.
Từ Phượng Niên quá quen với phong thái của những kẻ xuất thân từ gia đình chung đỉnh ngọc ngà, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra gia thế giàu có đến mức nào. Gấm vóc trên người gã tiểu tử kia được thêu dệt cực kỳ tinh xảo, là thứ hàng hiếm có giá mà không có chỗ mua. Đó mới là chuyện nhỏ, trên tay hắn còn đang xoay chuyển hai viên dạ minh châu thượng hạng, được mệnh danh là long châu phụng nhãn. Mỗi viên đều là vật phẩm trân quý, gộp thành một đôi lại càng khó hơn lên trời, đồ tiến cống cũng chỉ đến thế mà thôi.
Bên cạnh vị công tử mặt mày kiêu ngạo là hai người trung niên. Một gã thân hình vạm vỡ như hộ pháp, eo lớn mười vòng ôm, đúng chuẩn hàm én râu hùm, đầu báo mắt tròn, theo lời bình của Từ Phượng Niên thì gã này nhìn qua có thể trấn quỷ trừ tà. Bên hông đại hán treo một cặp đao cổ xưa, một dài một ngắn, đứng cách ra một chút.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook