Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 8: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 8
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Y bất giác nhớ tới Bạch Hồ Nhi, người có gương mặt tựa hồ ly bị y lừa gạt đến đất Lương. Đó là một mỹ nhân mỗi khi cười, khóe môi lại cong lên tựa vầng trăng khuyết. Từ Phượng Niên thường lén gọi nàng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân. Ban đầu y khen là thiên hạ đệ nhất mỹ nữ, kết quả bị nàng đánh cho một trận nhừ tử, mặt mũi sưng vù như đầu heo, đành phải lùi một bước, đổi một chữ, biến mỹ nữ thành mỹ nhân.
Vừa nghĩ đến người này, tâm trạng Từ Phượng Niên liền tốt lên hẳn. Y xoa đầu đệ đệ, mỉm cười nói:
"Ca từng hứa sẽ giúp đệ lừa một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành về làm vợ, quả nhiên đã lừa được một người. Nàng có gương mặt tựa bạch hồ, đẹp vô cùng, đeo song đao, một thanh tên Tú Đông, một thanh tên Xuân Lôi, đều là danh đao nổi tiếng thiên hạ. Đáng tiếc, lại là một nam nhân."
...
Tắm gội trong làn nước thơm ngát thư thái toàn thân, trút bỏ áo gai giày cỏ của kẻ ăn mày lưu lạc, khoác lên mình cẩm y ngọc phục của con nhà thế gia, cạo sạch râu ria, Từ Phượng Niên kỳ thực là một công tử ca vô cùng anh tuấn, bắt mắt.
Sáu bảy vị hoa khôi nổi danh nhất Lăng Châu, trong đó không thiếu kẻ thanh cao, nhãn giới cực cao, lại vì y mà tranh giành đến chết đi sống lại, không chỉ bởi những khoản thưởng hậu hĩnh của Thế tử Bắc Lương Vương. Vị Thế tử điện hạ này tuy thường làm những chuyện vô lương tâm như vung tiền mua thơ từ, nhưng lại tinh thông phong nguyệt, đánh được cờ vây, bàn được nữ công, thẩm được tiếng đàn, xem được vũ khúc, quả là một tri kỷ có thể sưởi ấm trái tim nữ nhân.
Trong phủ Bắc Lương Vương, có tỳ nữ thanh tú nào mà chưa từng bị y trêu ghẹo. Nhưng dù có lén lút đỏ mặt mắng thầm vài câu, chẳng ai thật lòng ghét bỏ y. Ít nhất vị chủ nhân trẻ tuổi này không phải loại người hễ phật ý là đánh chết hạ nhân ném xuống giếng, hay băm xác cho chó ăn.
Lý công tử, con trai Tổng đốc Phong Châu lân cận, kẻ tự xưng là lớn lên cùng mặc chung một chiếc quần với Từ thế tử, chẳng phải cũng thích cái trò ném người vào chuồng thú cho xé xác hay sao? So sánh như vậy, người trong vương phủ ai nấy đều vô cùng biết ơn Thế tử điện hạ.
Nếu nói trong vương phủ có ai dám trừng mắt nhìn Từ Phượng Niên không chút giấu giếm vẻ căm ghét, thì đó chính là tỳ nữ Khương Nê đang đứng cách xa đám người tươi cười nịnh nọt kia.
Nàng nhập phủ Bắc Lương Vương năm mười hai tuổi, khi đó Đại Trụ Quốc vừa diệt xong vương triều Tây Sở hùng bá một phương, dẫn đầu công phá hoàng cung. Không giống vị Đại tướng quân sau đó đóng quân tại Đại Hoàng thành mặc sức hưởng thụ nữ quyến trong thành, từ Vương phi cho đến thiên kim đại thần, Từ Kiêu không ham nữ sắc, chẳng hứng thú với các phi tần của Hoàng đế Tây Sở. Thậm chí, ông còn không ngăn cản vị Hoàng hậu trinh liệt cùng Hoàng đế thắt cổ tuẫn quốc. Có lời đồn chính Từ Kiêu đã tặng cho bà một dải lụa trắng dài một trượng.
Ở Tây Sở, Khương là quốc tính, chỉ thuộc về hoàng gia, nên khó tránh khỏi có người suy đoán về lai lịch của cô bé này. Chỉ là theo sự diệt vong của Tây Sở, mọi lời đồn đoán cũng dần phai nhạt, bụi trần rồi cũng trở về với bụi trần.
Từ Phượng Niên đương nhiên hiểu rõ thân phận bí ẩn của tỳ nữ họ Khương hơn bất kỳ ai. Y liếc nhìn Khương Nê giờ đã trổ mã thành thiếu nữ duyên dáng, vẫy tay cho các tỳ nữ khác lui ra. Đợi họ đi xa, y mới cười nói:
"Sao thế, Thái Bình công chúa rất thất vọng vì ta không chết ở xứ người à? Ngươi yên tâm, còn chưa giúp ngươi phá thân, ta thật lòng không nỡ chết đâu. Chậc chậc, ngực của công chúa ngày càng nhấp nhô rồi đấy, ta thấy nên gọi ngươi là Bất Bình công chúa mới hợp cảnh."
Khương Nê, người năm xưa là công chúa tôn quý nay lưu lạc thành tỳ nữ, mang trên vai nợ nước thù nhà, vẫn dửng dưng không chút cảm xúc. Gương mặt lạnh băng, đôi mắt u ám, hận không thể cắn chết tên háo sắc này.
Trong tay áo nàng giấu thanh chủy thủ Thần Phù được sử sách ca ngợi đáng giá mười hai tòa thành. Chỉ cần có một tia cơ hội, người ngay cả giết một con gà cũng không nỡ như nàng sẽ không chút do dự cắt phăng đầu Từ Phượng Niên. Thế nhưng, khóe mắt nàng thoáng thấy một nam nhân trung niên mặc thường phục, đành phải cố nén ý định liều mạng.
Nam tử tuổi ngoài tam tuần, cao chín thước, tướng mạo hùng dũng, mặt đẹp như ngọc, phong thái tựa cây ngọc đón gió, quanh năm nheo mắt, dáng vẻ như lúc nào cũng buồn ngủ. Hắn chính là "Tả Hùng" Viên Tả Tông, một trong sáu nghĩa tử của Bắc Lương Vương. Bạch mã ngân thương, trên chiến trường chưa từng gặp đối thủ, là cao thủ tuyệt đối xếp vào ba hạng đầu trong toàn quân, thậm chí có người nói hắn chỉ cách cảnh giới Thập đại cao thủ một lằn ranh mỏng manh. Đối mặt với vị sát thần đã quen lấy đầu người làm bát rượu này, Khương Nê không dám manh động chút nào.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook