Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 89: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 89
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Thấy Khương Nê, Từ Phượng Niên vẫn sai nàng mài nghiên mực cổ, tuyển một cây bút lông đuôi chồn Quan Đông hảo hạng nhất, kiên nhẫn đợi mực trong tay nàng công chúa Thái Bình mài đều, ánh lên sắc đỏ đặc trưng của nghiên Hỏa Nê, bấy giờ mới hạ bút thảo thư, tường thuật tường tận cuộc gặp gỡ với Tùy Châu công chúa hôm nay.
Tiểu khải của Từ Phượng Niên là xuất sắc nhất. Người xưa có câu học thư pháp trước phải học khải thư, viết chữ phải bắt đầu từ chữ lớn, chữ lớn theo lối cốt của Nhan, gân của Liễu, trung khải mô phỏng Âu Dương, cuối cùng mới thu lại thành tiểu khải nhỏ tựa đầu ruồi, học theo Chung, Vương.
Đây là cổ huấn, sĩ tử thiên hạ đa phần đều tuần tự như vậy, nhưng Từ Phượng Niên dưới sự rèn giũa của Lý Nghĩa Sơn lại đi ngược đường. Khởi đầu từ tiểu khải, tuân theo khuôn phép của tiểu triện cổ lệ, viết không thạo tiểu khải thì cấm đụng đến các thể chữ khác. Hễ bị phát hiện là sẽ hứng chịu một trận đòn từ bầu rượu hồ lô xanh. Trong số các nhà thư pháp đương đại, chỉ có chữ của một lão hòa thượng nghiện rượu như mạng ở Lưỡng Thiền tự lọt vào mắt xanh của Lý Nghĩa Sơn, được khen là: "Sau khi vị tăng này say, dưới ngòi bút chỉ có Kim Cang Nộ Mục, tuyệt không có Bồ Tát cúi mày", vì vậy chữ của Thế tử điện hạ cũng vơi đi vẻ yểu điệu, mà tràn đầy sát khí.
Ngẫm lại, trong hai trai hai gái của Từ Kiêu, cũng chỉ có chữ của Từ Phượng Niên là coi được. Từ Long Tượng miễn bàn, một chữ bẻ đôi không biết. Từ Chi Hổ có thể xem là tàm tạm. Ngay cả Từ Vị Hùng tài hoa tuyệt thế cũng thật đáng thương, thi văn có thể xưng là quán tuyệt đương thời, riêng chữ viết, thực sự đến cả Từ Kiêu cũng không thể mặt dày khen lấy một câu. Thư nhà Từ Vị Hùng gửi về Bắc Lương thưa thớt, có lẽ cũng vì nguyên nhân này.
Từ Phượng Niên thổi khô mấy giọt mực cuối cùng, xếp gọn giấy lại. Ai sẽ là người đưa thư lại trở thành một vấn đề nan giải. Y không muốn mật thư này qua tay đạo sĩ Võ Đang. Còn người của Bắc Lương vương phủ, vị huyết mạch đế vương cuối cùng của Tây Sở bên cạnh này đừng nói là cách hai chữ tâm phúc một trời một vực, mà thân hình nhỏ bé gầy yếu kia cũng chẳng thích hợp để đưa thư, khó đảm bảo không có tử sĩ thích khách điên cuồng nào đang không ngừng ôm cây đợi thỏ ở gần Võ Đang.
Những binh lính Bắc Lương dưới chân núi đều đã "hộ tống" đoàn ba người của Tùy Châu công chúa rời đi, chẳng lẽ lại phải triệu mấy vị cao thủ Võ Đang cùng đi một chuyến? Từ Phượng Niên than thở một tiếng, đành vậy, vẫn là phải dùng đến đòn sát thủ cuối cùng. Y ra ngoài lấy Tú Đông chặt một đoạn trúc xanh nhỏ, nhét thư nhà vào, đặt hai ngón tay lên môi huýt một tiếng sáo, gọi con thanh bạch loan từ trên đỉnh Võ Đang xuống, dùng vải buộc thư vào móng vuốt nó. Lục Phượng vỗ cánh vút đi, chỉ trong nháy mắt đã mất hút bóng dáng.
Từ Phượng Niên bước đến bên bờ Bạch Tượng Trì, ngắm nhìn mặt đầm sâu sóng nước lấp lánh, và cả tảng đá lớn tựa sừng rồng hiểm trở vươn ra.
Khương Nê vẫn luôn đứng sau lưng Từ Phượng Niên, cất giọng đanh thép:
"Ta muốn xuống núi."
Từ Phượng Niên nhíu mày:
"Ngay cả vườn rau không chăm sóc nữa sao? Cứ để mảnh vườn nhỏ đó hoang phế à?"
Nàng cứng nhắc lặp lại:
"Ta muốn xuống núi!"
Từ Phượng Niên giận dữ đáp:
"Nói trước, ngươi chân trước xuống núi, ta chân sau sẽ san bằng nó."
Không ngờ Khương Nê lại chẳng hề lay động:
"Tùy ngươi."
Từ Phượng Niên hoàn toàn hết cách, trong lòng khẽ động, cười bảo:
"Ngươi muốn xuống núi thì cứ xuống, chân là của ngươi, ta không thể trói ngươi được. Nhưng trước khi xuống núi, hãy thực hiện một việc giúp ta, coi như báo đáp, ta sẽ tặng ngươi chiếc nghiên Hỏa Nê mà ngươi đang cầm, thế nào?"
Khương Nê chẳng thốt nửa lời, vung tay ném thẳng chiếc nghiên mực cổ trong tay vào Bạch Tượng Trì.
Nàng không muốn chiếc nghiên mực cổ này bị y chà đạp. Sở dĩ nàng đặc biệt trân trọng nó, gần như biến nó thành tâm ma của mình, không chỉ vì nó là di vật tượng trưng cho sự phồn hoa thịnh thế của Tây Sở ngày xưa, mà còn bởi một bí mật được nàng che giấu rất sâu.
Ở Bắc Lương vương phủ, người nàng dám thể hiện sự căm hận chỉ có hai, ngoài Từ Phượng Niên đứng đầu danh sách, còn có Từ Vị Hùng, người ngoài chữ viết và dung mạo ra thì chẳng còn khuyết điểm nào. Năm đó ở trên giường ám sát Thế tử điện hạ bất thành, Từ Phượng Niên chỉ tát nàng một cái, buông vài câu hăm dọa, nhưng Từ Vị Hùng lại từ Thượng Âm học cung xa xôi ngàn dặm trở về, ném nàng xuống giếng. Nước giếng không ngập quá đầu người, không chết đuối được, nhưng lại tối tăm không thấy ánh mặt trời, lại còn bị người đàn bà có tâm địa ác độc nhất thế gian kia đổ thêm dầu vào lửa, đậy tấm ván đá lên trên, giam nàng dưới đáy giếng đủ ba ngày ba đêm.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook