Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 91: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 91

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Từ Phượng Niên đứng dậy, cầm cây bút lớn nhúng vào vại mực, khẽ lắc cổ tay, song vẫn chưa nghĩ ra nên viết gì. Sách đến lúc dùng mới hay là ít, chữ đến khi viết mới hối là lười. Cổ nhân quả không lừa ta. Y cầm bút thở dài não nề, quyết định uống vài ngụm rượu, biết đâu mượn men say lại có thể phóng bút viết ra thứ gì đó hay ho.

Vừa xoay người lại, y chợt sững sờ. Khương Nê đã ngửa cổ uống cạn một ngụm rượu lớn. Nàng chưa từng uống rượu nên hai má lập tức ửng hồng, tựa như đóa hoa đào trong hoàng cung Tây Sở năm nào.

Tương truyền Hoàng đế Tây Sở sủng ái Thái Bình công chúa đến cực điểm. Khi tiểu công chúa hỏi cả vườn đào này nặng bao nhiêu, Hoàng đế liền cho người hái hết hoa, từng cân từng cân mà đong đếm.

Từ Phượng Niên lặng lẽ thở dài, cắm cây bút lớn vào vại mực. Hôm nay vốn dĩ y muốn xem thử chữ của nàng.

Thảo thư đương thời tuy đã khác xa lệ thảo, nhưng vẫn thuộc phạm trù mà sư phụ Lý Nghĩa Sơn gọi là chương thảo, còn lâu mới đạt tới cảnh giới "vứt bỏ quy củ, viết đến cùng không nhận ra chữ" mà ông tôn sùng. Trên đời chỉ có vài người, như gã hòa thượng quái dị ở Lưỡng Thiền Tự, mới có thể đạt được cảnh giới như quốc sĩ Lý Nghĩa Sơn từng nói: "Bi hoan ly hợp, phú quý bần cùng, tư mộ, say sưa, bất bình, oán hận, động trong tâm, thành trên chữ, mới có thể hợp cùng trời đất."

Chỉ thấy Khương Nê loạng choạng bước về phía cây bút lớn và vại mực.

Sau khi dùng hai tay nhấc bút, nàng đi đến giữa quảng trường, bắt đầu viết.

Khi đó, Từ Phượng Niên mới hiểu nụ cười của nàng khiến phong cảnh động lòng người, nhưng khi nàng bi thương muốn khóc mà không thể khóc, lại càng động lòng người hơn gấp bội.

Bút trong tay múa tựa rồng bay.

Như thể đầu bút có quỷ thần ngự trị.

Đại thảo hai trăm bốn mươi lăm chữ, một nét thường gói gọn năm sáu chữ.

Bắt đầu bằng: "Tây Thục nguyệt, sơn hà vong. Đông Việt nguyệt, sơn hà vong. Đầu Đại Giang, bá tánh khổ, cuối Đại Giang, bá tánh khổ."

Kết thúc bằng: "Khương Nê thề giết Từ Phượng Niên."

Nàng buông bút, ngồi bệt xuống gần chữ "Niên", người dính đầy mực, ngẩn ngơ xuất thần, nước mắt lưng tròng.

Từ Phượng Niên ngồi trên bậc thềm cao nhất, lẩm bẩm: "Hay cho một bài 'Nguyệt Hạ Đại Canh Giác Thệ Sát Thiếp'."

Đêm đó, Khương Nê không còn là Thái Bình công chúa của Tây Sở nữa, một mình xuống núi. Từ Phượng Niên không hề nổi giận đùng đùng hủy đi bài thảo thư phản nghịch của nàng, chỉ nằm trên thềm đá uống hết hơn nửa bầu rượu gạo, gặm sạch chỗ thịt bò, đợi đến khi phương đông hửng sáng mới rời khỏi Thái Hư Cung.

Ngày hôm đó, Từ Phượng Niên vẫn cần mẫn luyện đao. Chim vụng bay sau, luôn phải chịu chút khổ cực.

Rạng sáng, tiểu đạo đồng quét dọn thấy chữ viết nguệch ngoạc trên quảng trường thì giật nảy mình, tưởng là thần tiên hạ phàm viết thiên thư, liền vứt chổi chạy vào điện gọi sư phụ. Sư phụ xem xong lại gọi sư phụ của mình, cuối cùng kinh động đủ sáu vị sư tổ, sư thúc tổ có bối phận cao nhất Võ Đang.

Vương Trọng Lâu, vị chưởng giáo duy nhất trong gần một hoa giáp của đạo môn thiên hạ tu thành đại quan Hoàng Đình.

Trần Diêu, người chấp chưởng giới luật của núi Võ Đang, tính tình cứng nhắc nhưng không khắc nghiệt. Tuy đã hơn chín mươi tuổi nhưng thân thể ông vẫn tráng kiện, thích nhất là giẫm bộ pháp Cửu Cung vừa đi vòng quanh vừa răn dạy tiểu sư đệ có thiên phú cao nhất núi. Thế nhưng lần nào chưa mắng xong ông đã thấy đau lòng, thành thử lần nào cũng sấm to mưa nhỏ.

Tống Tri Mệnh, người đã sống đến một trăm bốn mươi tuổi, gấp đôi tuổi thất thập cổ lai hy, nên bối phận cao đến mức kỳ lạ. Lão đã xuất quan Mạt Lao bảy tám lần, số lần nhiều đến mức không phải thiên hạ đệ nhất thì cũng là thiên hạ đệ nhị. Đồng thời lão còn đảm nhiệm việc luyện đúc ngoại đan, gần trăm loại tiên đan diệu dược của Võ Đang phần lớn đều do tay lão luyện ra.

Du Hưng Thuỵ, vừa từ Đông Hải du lịch trở về, ăn mặc lôi thôi lếch thếch, nội lực chỉ kém Vương Trọng Lâu, tuổi mới ngoài sáu mươi. Trên đường đi, lão đã thu nhận một đệ tử có căn cốt kỳ giai, đứa trẻ chưa đến hai mươi tuổi. Bối phận ở Võ Đang thường không liên quan đến tuổi tác, căn nguyên là ở đây.

Kiếm si Vương Tiểu Bình, người còn kiệm lời hơn cả người câm, tâm như giếng cổ không gợn sóng. Cả đời gã dường như ngoài kiếm ra thì không còn gì vướng bận.

Cộng thêm người cuối cùng, có lẽ là kẻ vô công rồi nghề nhất cả tòa núi Võ Đang, chỉ một mực theo đuổi Thiên Đạo hư vô mờ mịt, Hồng Tẩy Tượng.

"Chữ đẹp." Trần Diêu tán thưởng từ đáy lòng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...