Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 95: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 95

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Hồng Tẩy Tượng ngồi xổm dưới đất, hai tay chống cằm đăm chiêu.

"Có chút hiểu, lại có chút không hiểu."

Từ Phượng Niên quay lưng bước đi, lạnh lùng hừ một tiếng:

"Đừng có chôm dưa chuột nữa, ta đã đếm cả rồi. Lúc về mà phát hiện thiếu một quả, ta sẽ đánh gãy cả ba chân của ngươi, chuyện này đã hiểu rõ chưa?"

Hồng Tẩy Tượng gượng gạo nặn ra một nụ cười:

"Vô cùng hiểu rõ!"

Từ Phượng Niên vừa định tìm gã Kiếm Si câm điếc kia để lĩnh giáo kiếm khí thì bỗng nghe một tiếng gào thảm thiết tựa heo bị chọc tiết vọng tới, kèm theo tiếng khóc ai oán như thể cha mẹ vừa qua đời.

Y mỉm cười xoay người, trông thấy một quả cầu thịt khổng lồ vừa lăn vừa bò đến, liền nhanh tay dùng vỏ đao Tú Đông chặn đứng quả cầu thịt ba trăm cân đang lao tới. Kẻ dám trơ tráo nịnh nọt Thế tử điện hạ một cách không cần mặt mũi như vậy, cũng chỉ có đóa kỳ hoa béo tròn Chử Lộc Sơn mà thôi.

Vừa trông thấy Từ Phượng Niên với làn da đã sạm đi, gã béo với biệt danh Lộc Cầu Nhi lập tức nước mắt nước mũi giàn giụa, khó khăn quỳ rạp dưới chân Thế tử, đôi tay trắng nõn mập mạp của gã siết chặt lấy vỏ đao Tú Đông, nức nở không thành lời.

Từ Phượng Niên khoái nhất là chứng kiến bộ dạng khoa trương này của Lộc Cầu Nhi, mỗi lần xem là một lần thấy thú vị. Còn về thật giả, chỉ cần lá vương kỳ họ Từ ngày nào còn chưa ngã xuống, sự trung thành này liền chân thật đến không thể chân thật hơn.

Y rút vỏ đao ra, vỗ nhẹ lên má vị Thiên Ngưu Long Vũ tướng quân đường bệ.

"Đứng dậy nói chuyện đi, đường đường là võ tướng tòng tam phẩm mà lại quỳ trước mặt ta, cũng chưa từng nghe ngươi quỳ lạy cha mẹ mình bao giờ. Ngược lại, ta nghe người ta đồn rằng hễ rảnh là ngươi lại lôi hai lão gia ra trút giận, còn ra thể thống gì nữa. Phải rồi, Lộc Cầu Nhi, chuyện Từ Kiêu giao cho ngươi đã hoàn thành chưa?"

Chử Lộc Sơn chẳng buồn lau đi những giọt mồ hôi nhễ nhại vì leo núi Võ Đang, gắng gượng đứng dậy, cả thân hình mỡ màng của gã run lên bần bật, thật không hiểu nổi đám tỳ nữ thị thiếp của gã làm sao chịu đựng nổi ba trăm cân thịt này đè lên người. Quả cầu béo tròn vo cất giọng nịnh nọt: "Thưa điện hạ, đã xong xuôi bảy tám phần rồi ạ, phần còn lại đều có người trông coi, tuyệt đối không thể xảy ra sơ suất, chỉ chờ điện hạ nghiệm thu. Cha mẹ của Lộc Cầu Nhi là hai kẻ già mà chẳng nên nết, cả đời chỉ làm được một việc tốt là sinh ra hạ thần, cớ gì bắt ta phải quỳ lạy. Trái lại là Thế tử điện hạ, anh minh thần võ, một mình độc chiếm tám đấu tài khí của thiên hạ, hôm nay lại luyện đao đại thành, chẳng phải là văn võ song toàn hay sao, có quỳ chết vì điện hạ hạ thần cũng cam lòng. Điện hạ, trên núi này quả thực không phải nơi dành cho người ở, Lộc Cầu Nhi cả gan mời điện hạ trở về vương phủ. Hì, Lộc Cầu Nhi lần này ra ngoài làm việc, đã tìm được cho điện hạ một cặp Tịnh Đế Liên cực kỳ đáng yêu ở Giang Nam đạo, tuy mới tuổi đậu khấu nhưng đã nảy nở như mỹ phụ, thưa điện hạ, có thể hái được rồi!"

Sắc mặt Từ Phượng Niên sa sầm.

"Tịnh Đế Liên?"

Chẳng rõ vì sao lại chọc giận Thế tử điện hạ, đầu óc Chử Lộc Sơn xoay chuyển cực nhanh, chợt nhớ tới lão bộc sún răng kia, trong bộ Kiếm Cửu thì chiêu Kiếm Nhị dường như được gọi là Tịnh Đế Liên. Gã béo này vội vàng tự vả vào mặt mình hai cái, dùng sức cực mạnh, không hề nương tay, khiến cả khuôn mặt đỏ bừng lên như thịt kho tàu, đoạn hối hận nói:

"Tiểu nhân đáng chết!"

Từ Phượng Niên choàng vai Chử Lộc Sơn, cất tiếng cười:

"Ngươi xem, tình cảm huynh đệ chúng ta xa cách rồi phải không? Bổn thế tử dọa một chút mà ngươi đã tưởng thật rồi? Làm vậy mới đáng bị vả miệng chứ."

Lộc Cầu Nhi ra sức gật đầu, rồi lại hung hăng tự tát thêm hai cái nữa. Tiếng "bốp bốp" vang lên vô cùng chói tai, tuyệt đối là đã dùng hết sức bình sinh.

Chử Lộc Sơn ở đất Lương vốn nổi danh hung ác, tội ác thực sự đã nhiều không kể xiết, trong đó có một tội là hễ nghe nói có mỹ phụ nào vừa sinh con, gã liền cho người bắt về phủ để bú sữa. Nếu sữa thơm ngon, kết cục còn tính là tốt, bú no nê sẽ được ban thưởng bạc rồi cho về, còn nếu không ngon, sẽ bị gã ta sai người lóc đi hai vú.

Loại sài lang tàn độc như vậy, xưa nay lại chỉ ngoan ngoãn làm một con chó trong phủ Lương vương. Nhưng chính con chó này, năm xưa theo Đại Trụ Quốc chinh chiến nam bắc, cũng từng có hành động quả cảm là cõng Từ Kiêu trên lưng và hứng trọn mười một nhát kiếm trên chiến trường. Vì lẽ đó, sau khi được phong vương, Từ Kiêu đã hứa cho nghĩa tử Chử Lộc Sơn có thể phạm mười một tội chết mà không bị xử tử.

Mấy vị nghĩa tử còn lại, mỗi người một phe, nhưng tất cả đều vô cùng khinh bỉ Chử Lộc Sơn. Ví như Viên Tả Tông chưa bao giờ thèm nhìn thẳng vào gã béo này, càng đừng nói đến Nhân Đồ Trần Chi Báo, kẻ còn thẳng thừng tuyên bố sau này sẽ đem xác Lộc Cầu Nhi ra đốt thiên đăng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...