Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 96: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 96

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Từ Phượng Niên dẫn Chử Lộc Sơn đến Tẩy Tượng trì, lập tức cảm thấy một luồng hơi mát phả vào mặt. Nhìn gã béo kia cẩn thận ngồi xổm xuống vốc nước vỗ lên mặt, Từ Phượng Niên cười hỏi:

"Vất vả lên núi, chẳng lẽ ngươi chỉ muốn gào rú vài tiếng trước mặt ta thôi à?"

Chử Lộc Sơn ngẩng đầu cười đáp:

"Gần đây có vài chuyện thú vị, sợ điện hạ ở trên núi buồn chán nên muốn kể cho điện hạ nghe để giải khuây."

Từ Phượng Niên hứng thú nói:

"Vẫn là Lộc Cầu Nhi biết quan tâm, mau kể ta nghe xem."

Chử Lộc Sơn đặt mông ngồi lên tảng đá, mặt mày hớn hở nói:

"Chuyện thứ nhất là Ngô gia Kiếm Trủng xuất hiện một kiếm sĩ thiên tài trẻ tuổi tên Ngô Lục Đỉnh. Hai mươi tuổi gã đã xuất sơn, xuống núi khiêu chiến các kiếm khách nổi danh thiên hạ, đến nay vẫn chưa bại trận nào. Nghe nói hắn sắp đến Việt Vương Kiếm Trì, e rằng sắp có kịch hay để xem. Kiếm pháp của gã họ Ngô này rất khá, một mình một kiếm đi từ bắc chí nam, tuy chưa giao thủ với cao thủ Nhất phẩm nhưng vong hồn dưới kiếm của hắn đã có sáu bảy người, đều là những nhân vật sừng sỏ thành danh mấy chục năm. Có điều Lộc Cầu Nhi nghĩ kiếm của hắn có lợi hại đến đâu, nếu đặt cạnh đao của điện hạ thì cũng chỉ là kim thêu hoa mà thôi."

Từ Phượng Niên mỉm cười không đáp, ánh mắt ra hiệu cho Lộc Cầu Nhi nói tiếp. Lộc Cầu Nhi lau những giọt nước vừa múc từ ao lên đã bị thân nhiệt của hắn làm cho ấm lại, tiếp tục nói:

"Hai chuyện tiếp theo đều liên quan đến Nhị quận chúa. Cách đây hai tuần, Nhị quận chúa làm giám khảo tiểu tế tửu ở Thượng Âm học cung, đã chấm cho bài thơ ngũ ngôn tuyệt cú của một sĩ tử Tây Thục cũ bốn chữ 'thảm không nỡ nhìn'. Gã sĩ tử đó không phục, bèn hỏi trong thiên hạ có ai lọt được vào mắt xanh của nàng. Điện hạ, người có biết Nhị quận chúa đã nói thế nào không? Lời bình phẩm của Nhị quận chúa gần như chọc giận tất cả văn hào danh sĩ trong vương triều! Nàng chê từ của Tống Kì Môn ý tứ ủy mị, toàn là tình cảm dâm dật chốn khuê phòng, lãng tử nơi kỹ viện. Chê đại học sĩ Nguyên Giáng, Thẩm Hải Đường, Trương Giác và những người cùng loại là có kỹ xảo mà ý yếu, mua danh chuộc tiếng, tổng thể tài tình không cao, ý vị thấp kém, không thể nào được gọi là bậc thầy thi từ. Nàng còn chê cả Yến Ký Đạo, bậc thầy thi từ của Thượng Âm học cung, là đoản chương tiểu lệnh, hoàn toàn thuận theo tự nhiên, không nhìn ra công phu của bản thân. Ngay cả lão sư của Nhị quận chúa là Tô Hoàng cũng không thoát được, bị phê là quá chuyên chú vào tình cảm mà thiếu thực tế, ví như mỹ nhân nhà nghèo, tuy diễm lệ đầy đặn nhưng bên trong lại thiếu đi khí chất phú quý! Cuối cùng gã sĩ tử kiêu ngạo kia ngẩn người, không còn chút nhuệ khí nào nữa, đành nhỏ giọng hỏi về đương kim đệ nhất từ tiên Lý Phù Kiên. Nào ngờ Nhị quận chúa vẫn chê, bảo rằng đó chỉ có thể gọi là thơ đọc không vần chứ không thể gọi là từ, ngâm được mà hát không được. Còn những kẻ tầm thường khác dưới trướng Lý Phù Kiên thì ngay cả đọc cũng không đáng đọc."

Chử Lộc Sơn kể đến mức thở hổn hển, thần thái phấn chấn. Kể cũng lạ, trong hai người con gái của Đại Trụ Quốc, Từ Chi Hổ lại căm ghét Lộc Cầu Nhi đến tận xương tủy, hận không thể đánh chết hắn cho hả giận. Ngược lại, Từ Vị Hùng danh tiếng lẫy lừng lại không mấy ác cảm với gã béo này, đối với việc đệ đệ Từ Phượng Niên qua lại với Chử Lộc Sơn, nàng cũng chưa bao giờ hỏi đến.

Từ Phượng Niên cười ha hả:

"Lần này hay rồi, sĩ tử trong thiên hạ chắc phải tức điên lên mất."

Lộc Cầu Nhi cười hì hì:

"Điện hạ anh minh, lời bình này vừa ra khỏi học cung, thiên hạ đã chửi bới ầm ĩ. Lần này ta ra ngoài liền tiện tay chém đứt mười ngón tay của một gã dám viết văn chỉ trích Nhị quận chúa là ngông cuồng tự đại, châu chấu đá xe."

Từ Phượng Niên cố ý lảng sang chuyện khác, hỏi:

"Chuyện cuối cùng?"

Chử Lộc Sơn mặt lộ hung tướng:

"Có một gã trai trẻ không biết từ đâu chui ra chạy tới Thượng Âm học cung, muốn đánh cờ với Nhị quận chúa, nói muốn học theo cổ nhân làm một ván Đương Hồ Thập Cục."

Từ Phượng Niên kinh ngạc hỏi:

"Nhị tỷ ta để tâm rồi sao?"

Chử Lộc Sơn, người mang đầy sát khí giữa hai hàng lông mày, thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói:

"Nhị quận chúa đã đồng ý, mười ngày hạ mười ván, năm thắng năm thua."

Từ Phượng Niên cười hỏi:

"Ta đoán vẫn là loại bàn cờ mười hai đường, chứ không phải loại mười chín đường do nhị tỷ ta sáng tạo ra?"

Chử Lộc Sơn gật đầu.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...