Vĩnh Thoái Hiệp Sĩ
Chapter 166: Một Con Người Đơn Độc Có Thể Làm Được Gì?

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 166: Một Con Người Đơn Độc Có Thể Làm Được Gì?

[Dịch giả: Ngọc Anh

Hiệu đính: durii.an]

 

Tị Cảm thực chất là gì?

Nó không chỉ đơn thuần là một kỹ thuật né đòn.

Khi suy ngẫm lại, có nhiều điều thật lạ lùng.

Enkrid đã từng làm trầy má Rem.

Nhưng anh đã bao giờ thấy đồng đội mình bị thương như vậy trước đây chưa?

Ngay cả khi giao chiến với kẻ thù, hoặc giữa chiến trường, họ hầu như không bao giờ bị thương.

Họ chưa từng bị thương. 

Trừ khi cố tình để mình trúng đòn, hầu hết họ đều để bản thân chiến đấu mà không dính chút vết thương nào. 

Sao điều đó có thể xảy ra được?

‘Tị Cảm.’

Nó không chỉ là kỹ năng tránh đòn.

Đó là một thứ mơ hồ, luôn khó nắm bắt, và giờ Enkrid đang định dần tháo gỡ nó từng chút một.

Đối mặt với lũ gnoll đang xông tới, Enkrid vung tay trong không trung.

Với những người không tinh ý, đặc biệt là Kraiss, có lẽ nhìn anh như đang vung tay loạn xạ, nhưng thực tế thì không phải vậy.

Thịch, thịch, thịch.

Enkrid dùng tay như dây cung, ngực làm điểm bật, và sử dụng độ đàn hồi toàn thân của mình, anh phóng đi những chiếc dao găm. 

Những con dao, hóa thành vệt sáng, ghim thẳng vào đầu và cổ của lũ gnoll cùng linh cẩu. 

Động tác rút dao và phóng dao nhanh đến mức gần như không thể nhìn thấy.

Liệu khả năng ném của anh đã tiến bộ sao?

Đúng vậy. Nhờ rèn luyện Cô Lập, thể lực, và sự điều khiển cơ thể ngày càng tiến bộ đều. 

Ba con thú chết ngay lập tức. Thân thể đang lao tới của chúng biến thành một cái xác, lăn trên mặt đất. 

Con gnoll và linh cẩu khác vấp phải bọn chúng. 

Những con bị vấp ngã biến thành một đống hỗn độn, khiến những kẻ đằng sau đồng loạt bị ngã. 

Âm thanh tiếng chân của bọn chúng. 

Thịch, thịch. 

Vang dội vào tai. 

“Là giáo phái!”

Bên cạnh anh, Lua Gharne rút roi, hét lớn và lao lên phía trước. 

“Chết tiệt! Cái quái gì thế này!”

Giọng Kraiss vang lên đầy hoảng hốt.

“Kyaa!”

Cả Esther cũng đứng chắn bên cạnh anh.

“Cái, cái, aaaaa!”

Thậm chí, cả những tiếng hét của người thợ vừa ra ngoài đi vệ sinh cũng vang lên.

Vẫn là ngày ấy.

Nhưng lần này cách đối đầu lại khác đi. Tay của Enkrid không ngừng chuyển động. 

Ngày thứ hai.

Mọi chuyện có chút khác, bình tĩnh hơn trước. 

Họ đã biết một đợt quái hỗn loạn sẽ tràn tới. 

Enkrid ném toàn bộ dao găm trong người không chút do dự. 

Tiếng dao xé gió lao đi. 

Anh giết hàng chục con quái và thú vật đang lao tới. 

Nhưng, sự thật vẫn không đổi thay. 

Chúng quá nhiều. Cả bầy quái và thú lại hoá thành những đợt mới. Nhảy qua các cái xác và lao thẳng vào Enkrid. 

“Đằng trước đội trưởng!”

Kraiss hét lên khi rút đoản kiếm ra, tiếng kim loại leng keng.

Enkrid điều chỉnh hơi thở.

Anh đã học được điều gì đó từ ngày hôm trước, một cảm giác chỉ xuất hiện khi chiến đấu giữa ranh giới sống chết.

Anh tập trung cao độ, mài giũa mọi giác quan. Trong mọi giới trực giác và bản năng. 

Anh thành công đỡ đòn tấn công của bọn gnoll, đâm xuyên thanh kiếm vào những kẽ hở. 

Mạnh mẽ hơn bao giờ hết. 

Nếu có điều gì khiến anh tự tin nhất, thì đó là thể lực.

Kết hợp với kinh nghiệm tích luỹ, anh như một cỗ máy, nghiền nát mọi con quái và thú vật. 

Rắc!

Có vài con chết vì bị chém bay đầu.

Có con chết vì lưỡi kiếm đâm xuyên. 

Trong sự hỗn loạn, âm thanh kim loại va chạm và thịt bị xé rách vang lên. 

Krais đứng nhìn, mắt mở to kinh ngạc.

‘Quái vật.’

Cảm giác khi nhìn thấy Rem và đồng đội khác lại ùa về.

Chuyển động của Enkrid quá phi thường.

Anh chặn mọi đòn, phản mọi chiêu. Thanh kiếm của anh lướt qua lũ gnoll và linh cẩu nhẹ nhàng như gió.

Dù Kraiss có kinh ngạc, bất ngờ, hay lắp bắp những điều nhảm nhí đi nữa. 

Enkrid tập trung cao độ. Không, anh đã hoàn toàn nhập tâm.

Anh loại bỏ mọi tạp âm.

Chỉ còn lại thanh kiếm trong thế giới này. 

Thời gian như chậm lại, chỉ còn kẻ địch, anh, thanh kiếm, thế giới, và trực giác sắc bén là còn hiện hữu. 

Trước làn sóng quái vật vô tận, một con người đơn độc có thể làm gì?

Enkrid vung kiếm.

Nhưng kết cục vẫn không thay đổi.

Đến giữa trưa, mặt trời chiếu rực rỡ, và trong khi anh ít thương tích hơn trước. Nhưng lần này, cả hai đùi của anh đều đã bị xé xác nặng. 

Anh không thể tránh khỏi hai lưỡi kiếm nguyền rủa đó.

Lần này xác của Kraiss không còn được tìm thấy. 

Enkrid chịu đựng thêm được một ngày lặp lại, dài dằng dặc.

‘Có lẽ thế cũng là may.’

Anh để ý thấy Esther bằng cách nào đó trèo lên trên mái túp lều. Đôi mắt xanh to dường như ánh lên cảm xúc nào đó, nhưng anh không có thời gian rảnh để hiểu đó là gì. 

“Grrr!”

Tiếng gầm đặc trưng của linh cẩu vang lên khi thủ lĩnh của chúng xuất hiện. 

Đó là con cầm đầu của bầy quái vật. 

Vẫn như lần trước. Hai đùi bị thương và không thể di chuyển, khiến việc né đòn càng khó hơn, làm tình hình còn tệ hơn trước đó. 

Dù vậy, Enkrid chắc chắn rằng kỹ năng của anh đang tiến bộ, dù chỉ là trong một ngày. 

Khắc nghiệt, tàn bạo, nhưng các giác quan của anh ngày càng bén nhọn.

“Gặp lại sau nhé.”

Enkrid lẩm bẩm những lời nói khó hiểu với con gnoll, rồi chết, vùng vẫy trong độc dược. 

Bóng tối. Người lái đò không xuất hiện, và một ngày mới lại bắt đầu. 

Lần này, anh không thèm hỏi Lua Gharne thêm câu hỏi vô nghĩa nào nữa. 

Dù sao cô cũng sẽ rời đi. Không cần phải hỏi vì sự tò mò của anh. 

Hỏi tại sao cô không ở lại để bảo vệ nơi này là một câu hỏi vô nghĩa. 

Bảo cô quay lại cũng không có ích gì. 

Nếu cô định quay lại, cô đã không rời đi ngay từ đầu.

Rời đi có nghĩa là bất kể điều gì cô đang theo đuổi đều quan trọng hơn. 

Thay vào đó.

Lạch cạch, lạch cạch.

“Cách đánh thức người khác của anh cũng đặc biệt thật.”

Anh quyết định khiến bản thân tỉnh táo trong lúc chuẩn bị trang bị. 

“Thời tiết đẹp mà. Tôi nghĩ dậy sớm cũng tốt.”

“Trời ạ, mới bình minh thôi. Mặt trăng còn chưa lặn nữa mà,”

Kraiss càu nhàu bên cạnh, nhưng Enkrid phớt lờ. 

Anh lại bắt đầu đổ mồ hôi.

Ngày hôm nay rất ngắn. Chính xác hơn, thời gian luyện tập quá ít. 

Vậy anh phải làm gì? Dùng chiến trường làm nơi rèn luyện.

Đó chính là cách của Enkrid.

Cơn đau của nghiện, sự đau đớn và giày vò kinh khủng ư?

Mọi thứ đều có thể chịu đựng được.

Thứ giúp anh quên đi đau đớn là gì?

Niềm vui của sự tiến bộ, dù chỉ nhuw đang bò tới phía trước. 

Hơn hết, giờ đây anh cảm thấy mình không còn bò nữa, mà đang bước đi. Khá nhanh, một cảm giác tiến bộ. 

Làm sao mà không thấy vui được?

‘Lần này, thêm chút nữa.’

Một thử thách không ngừng.

Enkrid đặt mục tiêu cho mình. 

Đơn giản nhưng rõ ràng. 

Kéo dài thời gian bị thương càng lâu càng tốt trong chuỗi ngày lặp đi lặp lại này. 

Ban đầu, anh bị đánh trúng vai chỉ sau vài trận.

Ngày tiếp theo, bị chém vào đùi, rồi bị thương ở bụng bởi một ngọn giáo. 

Nhờ áo giáp cứng cáp của anh, vết thương không nguy kịch, nhưng nếu phản ứng của anh chậm thêm chút nữa, thì anh đã chết rồi. 

‘Vẫn chưa đủ, luôn luôn chưa đủ.’

Anh tự nhìn nhận bản thân. Enkrid nhận ra thiếu sót trong kinh nghiệm của mình. 

“Đội trưởng à, cách rèn luyện võ thuật tốt nhất là bằng cách lặp lại cho đến khi cơ thể ghi nhớ, không chỉ trong đầu. Nên là làm vậy đi.”

Anh nhớ lại lời của Aoudin. 

“Khi vừa thấy, cơ thể phải phản ứng ngay. Rồi mới né được. Không cần mấy kỹ thuật tập trung kỳ lạ của người lười đâu.”

Anh cũng nhớ về lời của Saxen. 

Enkrid biến đợt rèn luyện để nâng cao phối hợp và phản xạ thông qua cảm nhận cơ thể và giác quan thành của riêng mình. 

‘Nếu mình khiến cơ bắp ghi nhớ mọi tình huống thì sao?’

Và anh đã làm thế.

Trong những ngày lặp lại, giữa các đợt tấn công của quái vật. 

Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm. 

Anh cố gắng và chiến đấu trong từng ngày một. 

Rồi hơn hai mươi ngày trôi qua.

Rèn luyện là một điều đương nhiên, nhưng nếu đợt quái vật mà người lái đò nói tới là một bức tường, thì vẫn chưa thể vượt qua được. 

Trừ khi anh trở thành Hiệp sĩ hoặc có sức mạnh tương đương.

Nhưng Enkrid không bận tâm.

Anh chỉ tích lũy trong hôm nay để cho ngày mai.

Không sao nhãng. 

Trong những “ngày hôm nay” lặp đi lặp lại ấy, anh chỉ làm điều phải làm.

Ban đầu, anh chỉ có thể hạ chưa đến mười con. Hai mươi ngày sau, anh có thể đỡ và né mọi đòn tấn công và lấy đi hàng chục hơi thở trong lúc làm vậy. 

“Chà.”

Trận chiến gây ấn tượng đến mức khiến những người thợ, đáng ra phải bỏ chạy, đứng sững sờ. 

Tuy nhiên, anh vẫn chưa thể đối mặt với quái vật mà không bị thương. 

Vậy, anh đã làm gì? Anh tiếp tục lặp lại quá trình ấy. 

Ba mươi ngày trôi qua. 

Rồi lại bốn mươi ngày. 

Lần nào cũng bị nhiễm độc, cơn đau trở nên không chịu được. 

Nhưng anh học được cách đối phó. 

Anh chịu đựng chất độc và tiếp tục vung kiếm. 

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu lao vào lũ gnoll ngay sau khi bị nhiễm độc?

Kiếm, búa, rìu, và giáo sẽ bay tới từ mọi hướng. 

Bị chém còn tốt hơn chết vì độc.

Vậy nên, anh lăn lộn giữa đám gnoll và linh cầu, giữa lằn ranh sinh tử. Anh cứ tiếp tục lăn và lại lăn. 

Trong chuỗi ngày đó, anh có cơ hội để hỏi về Giáo Phái. 

“Cô đã nghe về Giáo phái Thánh Địa Vực Thẳm chưa?”

Một câu hỏi có nửa chủ ý. Với những ngày tuần hoàn và thời gian ngắn ngủi, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài hỏi những thứ mới mỗi ngày, đặt điều đó làm tiêu chuẩn của mình. 

Enkrid quyết định sẽ hỏi về Giáo Phái mỗi lần mười ngày. 

Đó là cách anh đếm số ngày. 

Nếu định hỏi, anh đưa ra những câu hỏi đầy ý nghĩa. 

“Một lũ điên thối nát khốn kiếp.”

Lua Gharne, vốn là Ếch, tràn đầy căm phẫn khi nhắc đến chúng.

Một sự căm phẫn mãnh liệt đến mức khiến gò má trắng trẻo của cô hiện lên vài vệt đỏ hồng. 

“Tôi sẽ giết hết. Từng tên một.”

Thì ra cô bỏ chạy là có lý do. 

“Tôi thề bằng trái tim mình.”

Khi nhắc đến “trái tim”, thái độ của Lua Gharne như Ếch bị nướng. 

Cô do dự một chút nhưng vẫn nói. 

Chỉ riêng điều này thôi cũng đủ thấy cô là một con Ếch đáng kinh ngạc đến thế nào. 

Giáo phái Thánh Địa Vực Thẳm. 

Dù đó có phải là cái tên chính thức hay không, nó đại diện cho một nhóm những kẻ điên tin rằng vị thần của chúng bị phong ấn trong nguồn của quái vật, thứ con người không thể tái tạo. 

Một tà giáo trong các tà giáo.

Bọn dị giáo khét tiếng nhất lục địa.

Nghe nói chúng còn dùng những nghi thức triệu hồi kỳ lạ bằng cách hiến tế con người. 

Vài thứ gì xuất hiện trong những lần triệu hồi đó? Quái vật. Thỉnh thoảng còn là những ác linh. 

Không phải mọi con quái đều như nhau.

Có những con nổi tiếng khắp lục địa, và lời đồn nói rằng chính chúng là kết quả của những nghi lễ triệu hồi ấy.

Thứ từng bị xem là lời đồn lính đánh thuê, giờ được Lua Gharne xác nhận là thật.

“Anh biết Salamander chứ?”

Một con quái nổi tiếng.

Lửa rải rác trên da chúng vẫn chưa đủ, mà chúng còn phun ra lửa, đúng như tên gọi của chúng. 

“Chính lũ khốn đó tạo ra nó.”

Lời đồn là thật. 

“Tôi đã ở đó.”

Lua Gharne từng chứng kiến.

Nhưng chuyện đó có quan trọng không?

Không hẳn. 

Với Enkrid, đó chỉ là một mốc thời gian trong chuỗi ngày lặp lại mà thôi. 

Những lần rèn luyện và luyện tập lại bắt đầu. 

Anh cũng có tiến triển về việc rút kinh nghiệm từ những sai lầm của các ngày trước.

Khoảng ngày thứ năm mươi,

‘Mình ép quá sức rồi.’

Tự tin về thể lực của mình, anh dốc toàn lực ngay từ đầu. 

‘Mình cần điều chỉnh thể lực tốt hơn.’

Học cách chiến đấu trong một tình huống nhiều kẻ địch, những thứ đó ngẫu nhiên ăn sâu trong anh. 

Ngày nối ngày, mùi hôi thối của lũ gnoll khiến anh rùng mình.

Enkrid đã lặp lại tám mươi chín ngày.

Và vẫn chưa thể đối mặt với thủ lĩnh mà không bị thương.

Thực ra, trừ khi bị thương nặng, thủ lĩnh sẽ không xuất hiện.

Anh kéo dài được từ trưa đến tận hoàng hôn.

Nhưng vẫn không có gì thay đổi sự thật rằng anh vẫn chết, chỉ khác là lần này, anh kịp thấy mặt trời lặn.

“Ngươi đúng là xảo quyệt.”

Phải bị thương nặng, nhận lấy một vết thương chí mạng, thì thủ lĩnh mới chịu xuất hiện. 

Ví dụ, một cái lỗ ở thân dưới hoặc một cái mắt cá chân gần như bị xé nát. 

Tên thủ lĩnh, tất nhiên không thể đối phó được. 

Trong lần lặp lại thứ chín mươi sáu, anh bị giết bằng con dao găm của thủ lĩnh. Kết cục của từng lần đấu tranh là cái chết, dường như là một định mệnh đã được định sẵn. 

Nhưng qua những lần lặp lại, Enkrid hiểu rõ hơn thói quen của lũ gnoll. 

‘Gnoll có thân dài và chân ngắn.’

Quan sát hình thái của lũ quái vật. 

Chúng chạy chậm nhưng tay cực nhanh. 

Chúng dùng vũ khí của con người, và không có kỹ thuật, thường hay vung loạn xạ. 

Sức mạnh của chúng giống với trung bình người đàn ông trưởng thành, nhưng cái chân ngắn của chúng khiến những lần xông lên chậm hơn dự tính. 

Chúng thích tấn công từ điểm mù, và một khi cận chiến, chúng sẽ cắn không hề do dự. 

Phải tránh bị cắn bằng mọi giá. 

Vì lực cắn của chúng cực mạnh.

Cả linh cẩu và gnoll. 

Nếu bị cắn mà không kích hoạt ‘Man Tâm Lực’ thì gần như không thể thoát nổi. 

Anh cũng nhận ra một điều nữa. 

‘Hai thanh kiếm.’

Khi dùng song kiếm cùng ‘Man Tâm Lực’, sức mạnh bộc phát của anh tăng lên đến mức không tưởng.

“Anh có thể chém xuyên qua mọi thứ nhỉ.”

Ngay cả Kraiss cũng thả lỏng đủ để trêu đùa. 

Nhưng sức chịu đựng là vấn đề.

Dù anh điều chỉnh thể lực tốt đến mấy, anh cũng không thể duy trì mãi được. 

Vì thế, anh tiếp tục rèn luyện.

Né và lại né.

Cảm giác Né Tránh không chỉ là kỹ năng, mà là bản năng được khắc vào cơ thể.

Trong khi Saxen cho rằng nó có thể phát triển bằng luyện tập, nhưng chỉ những ai có tốt chất mới thật sự chạm tới. 

Enkrid khắc sâu từng chuyển động vào cơ thể của mình.

Vì,

‘Cơ bắp sẽ ghi nhớ.’

Anh khắc sâu hành động thấy và phản ứng vào trong cơ bắp qua từng lần lặp lại. 

Nó trở thành một phản xạ không chỉ có trong trí óc mà là cơ thể. 

Sau vô số lần lặp lại, Enkrid đã đạt đến mức có thể phản ứng ngay lập tức khi nhìn thấy gì đó. 

Sự phối hợp trong cơ thể cuối cùng đã ghim sâu. 

Nhìn, né, và phản ứng ngay lập tức. 

Đã trở nên khả thi. 

 

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...