Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 102: Hồn Luyện tông hội 1
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
- Hồ đồ! Trở về cho ta!
Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì Phùng Ngạo Thiên đã giận dữ hét lên. Cùng với tiếng thét, Phùng Ngạo Thiên vươn tay về phía Phùng Tinh Nhiên. Không gian tựa hồ sinh ra một cỗ hấp lực, chỉ thấy Phùng Tinh Nhiên giãy dụa liên tục nhưng không cách nào trốn thoát. Trong giây lát, nàng đã bị Phùng Ngạo Thiên kéo ra phía sau nhưng lại chẳng hề nổi giận mà chỉ hướng về phía Đinh Hạo không ngừng cười quỷ dị!
Lúc này, Ngô trưởng lão đã không ngừng trình bày với Phùng Ngạo Thiên. Phùng Ngạo Thiên kinh ngạc nhìn Đinh Hạo ở đằng xa, vừa nghe Ngô trưởng lão kể vừa không ngừng gật đầu!
Một lát sau, Ngô trưởng lão kể xong bèn lui về phía sau một bước. Phùng Ngạo Thiên thì hướng Phùng Tinh Nhiên nhẹ giọng hỏi điều gì đó. Chỉ thấy Phùng Tinh Nhiên mặt đỏ bừng, cúi đầu lầm rầm không nói. Lại qua một lúc lâu, Phùng Tinh Nhiên ánh mắt kiên định ghé tai Phùng Ngạo Thiên nói vài câu. Phùng Ngạo Thiên lắc đầu tựa hồ không đồng ý, hai cha con lại thấp giọng tranh cãi một hồi, sau đó dường như đã đạt thành hiệp nghị!
Vừa xong chuyện, Phùng Tinh Nhiên giận dỗi liếc Ngô trưởng lão một cái. Ngô trưởng lão thần tình khổ sở, cúi đầu không nói! Mà Phùng Tinh Nhiên lại đắc ý cười, vừa cười khanh khách vừa nhìn Đinh Hạo nhưng cũng không nổi giận nữa!
Hồn Luyện đại hội vốn sắp bắt đầu lại bị nữ tử này làm náo loạn trì hoãn đến bây giờ. Phùng Ngạo Thiên thấy ánh mắt nghi hoặc của mọi người cũng có chút xấu hổ bèn giải thích:
- Tiểu nữ điêu ngoa đã khiến chư vị phải đợi lâu, Ngạo Thiên ta xin lỗi tất cả mọi người. Tông hội lần này sắp bắt đầu rồi. Bất quá lần này ngoài việc thưởng vật phẩm như đã định, tiểu nữ còn có một vật phẩm riêng khác dâng lên, còn rốt cuộc là vật gì thì Ngạo Thiên cũng không biết! Mong chư vị tuấn kiệt toàn lực trổ tài, không phụ kỳ vọng của tông môn cũng như của ta!
Những lão nhân đang ngồi đều là nhân vật đã thành tinh. Biểu hiện đặc thù của Phùng Tinh Nhiên đối với Đinh Hạo khó tránh khỏi bị mọi người suy diễn. Lại nghe Phùng Ngạo Thiên giải thích như vậy càng khiến họ có nhận thức mới về quan hệ của hai người, đều không khỏi tự có tính toán riêng!
Đinh Hạo đột nhiên cảm thấy sát khí nặng nề dồn đến. Nhìn bốn phía chung quanh, hắn phát hiện đệ tử các tông tựa hồ đều đột nhiên sinh ra sát ý với mình, trong lòng thầm mắng Phùng Tinh Nhiên nữ tử này quả nhiên chẳng có hảo ý. Tình huống này rõ ràng do một tay nàng tạo thành, chẳng lẽ nàng thực sự nghĩ rằng mình có khả năng ứng phó hết sao? Mặc dù biết rõ nữ tử này ái mộ mình nhưng việc làm của Phùng Tinh Nhiên khiến Đinh Hạo có chút không vui.
Phùng Ngạo Thiên nói xong bèn khoát tay, ra hiệu cho người các tông phái theo thứ tự đi vào động. Đột nhiên Phùng Ngạo Thiên hơi chau mày, mắt hổ liếc nhìn Đinh Hạo đầy thâm ý rồi quay đầu nói với Lý Nam Thiên:
- Vô Cực Ma Tông các ngươi đợi một chút, bổn nhân có việc muốn hỏi!
Mọi người Vô Cực Ma Tông cảm thấy được sủng ái mà kinh hãi. Lý Nam Thiên vâng lời, ra vẻ lạnh lùng nhìn chằm chằm Đinh Hạo. Đinh Hạo làm như không thấy. Trong một thời gian ngắn, người của những tông khác đã lần lượt vào hơn phân nửa. Vừa lúc Đinh Hạo định tiến vào sơn động, Phùng Tinh Nhiên chẳng biết từ lúc nào đã vô thanh vô tức đi đến phía sau.
- Tiểu tặc, ngươi chính là đệ tử Vô Cực Ma Tông, hi hi, ta xem lần này ngươi còn có thể chạy trốn đi đâu. Hồn Luyện tông hội lần này bằng vào thủ đoạn của ngươi có thể dễ dàng vượt qua, đến lúc đó cha ta đối với ngươi cũng sẽ có cái nhìn khác. Hắc hắc, rồi chúng ta…
Phùng Tinh Nhiên nhẹ giọng nói, đến đoạn sau lại nhỏ dần như muỗi kêu. Nhưng Đinh Hạo thấy thần quang trong hai mắt nàng thì đã biết ý định của nàng rồi liền thấp giọng nói:
- Tiểu thư đã xem trọng Đinh Hạo quá rồi. Ta tu vi thấp kém, các tông phái tham gia đều là cao thủ như mây, có thể vượt qua hay không còn phải xem thiên ý. Cho dù miễn cưỡng sống sót thì nàng với ta cũng không thích hợp!
Dứt lời, hắn không để ý đến nàng ta nữa mà vội vàng đi về phía sơn động tối đen.
Vừa vào sơn động, Đinh Hạo nhận thấy đây là một thế giới hoàn toàn khác. Bên trong động vô cùng rộng lớn, phía trước là một thông đạo uốn lượn không biết sâu tới đâu. Phía trên động khẩu có đính một số minh châu, càng vào sâu lại càng lấp lánh, không hề có một chút cảm giác nguy hiểm nào. Đinh Hạo nhìn trái ngó phải cũng không biết trong động này có gì hung hiểm. Đang lúc nghi hoặc, cửa động phía sau đã bị một cự thạch vạn cân "chi chi" lăn ra phong kín.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook