Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 105: Bức Bất Đắc Dĩ 1
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Nữ tử lạnh lùng nói:
"Đinh đạo hữu là người duy nhất ta từng gặp không bị mất lý trí. Tu vi của đạo hữu chỉ là Dung Hợp kỳ mà tâm chí lại cứng cỏi như vậy, thật khiến người ta không ngờ."
"Đinh Hạo vô tình quấy rầy hành động của tiểu thư, mời tiểu thư cứ tiếp tục, Đinh Hạo xin cáo từ." Đinh Hạo thản nhiên nói. Nữ tử này tu vi không thấp, huống hồ thần trí còn thanh tỉnh nên không dễ đối phó, hắn cũng chẳng cần phải dây dưa với nàng.
Nữ tử này đề nghị: "Chậm đã, đạo hữu sao lại sốt ruột như vậy? Đã vào trận này thì muốn ra ngoài cũng không dễ. Hơn nữa đa số mọi người đều rơi vào điên cuồng, khó khăn lắm mới gặp được một người thần trí thanh tỉnh, chúng ta sao không hợp tác cùng tiến cùng lùi, đến lúc đó có thể tương trợ lẫn nhau, chẳng phải tốt hơn sao?"
Đinh Hạo lạnh giọng cự tuyệt: "Hảo ý của tiểu thư tại hạ xin tâm lĩnh, chỉ là tu vi ta nông cạn không thể trợ giúp được gì cho tiểu thư, huống chi tại hạ không thích đồng hành cùng người khác, tách ra vẫn là tốt nhất."
Đang muốn rời đi, bốn tiếng rít từ xa truyền đến khiến hai người đồng thời biến sắc. Nghe tiếng gió rít đã biết người tới thần trí thanh tỉnh, lại có đến bốn người. Đinh Hạo cùng nữ tử này liếc mắt nhìn nhau, lập tức chuẩn bị ứng phó biến cố bất ngờ.
Một lát sau, bốn đệ tử Thị Hồn Tông có tu vi Tâm Động sơ kỳ xuất hiện trước mặt hai người. Thị Hồn Tông và Huyết Sát Tông xưa nay luôn thù địch, xem ra một trận chiến với nữ tử Huyết Sát Tông này khó lòng tránh khỏi.
Quả nhiên, một người trong đó lạnh lùng quát: "Lục Tuyết Vân, không ngờ ngươi lại ở đây một mình, hắc hắc, xem lần này ngươi đào thoát khỏi lòng bàn tay bọn ta thế nào!"
Ba người còn lại đứng ngoài phụ họa.
Lục Tuyết Vân cười nhạt nói: "Các ngươi cũng chỉ biết lấy nhiều địch ít, có đảm lượng thì cùng bổn cô nương đơn đả độc đấu. Thật không hiểu nổi tâm cảnh của các ngươi thế nào mà lại không bị trận pháp ảnh hưởng."
"Hắc hắc, không nhọc ngươi bận tâm, dù sao bọn ta cũng không bị trận pháp ảnh hưởng. Ngươi mau tới hầu hạ huynh đệ bọn ta, nếu hầu hạ bọn ta sảng khoái, tha cho ngươi một mạng cũng không phải không thể."
Dứt lời, mấy người phá lên cười dâm đãng.
Lục Tuyết Vân giận quá hóa cười: "Lũ vô sỉ! Chỉ bằng các ngươi mà cũng đòi đả thương ta, thật đúng là trò cười."
Tuy lời nói mười phần tự tin nhưng kỳ thật tu vi của nàng cũng chỉ cao hơn mấy người kia một bậc. Hơn nữa, nữ tử này vừa mới tranh đấu với người khác, tuy đã thành công tru sát một đối thủ điên cuồng mất lý trí nhưng công lực tự thân đã tiêu hao rất lớn. Bây giờ phải chống lại bốn đối thủ nguyên khí sung mãn, khẳng định là dữ nhiều lành ít.
Đinh Hạo thầm nghĩ việc này dường như không liên quan đến mình, trong lòng vốn không có ý định anh hùng cứu mỹ nhân, vì vậy hắn khoanh tay nói: "Chuyện của các vị không quan hệ đến ta, tại hạ chỉ tình cờ đi ngang qua, bây giờ sẽ rời đi, không làm chậm trễ mỹ sự của các vị đạo huynh."
Nói xong hắn định rời đi.
Lục Tuyết Vân đột nhiên dịu dàng nói, vẻ mặt ủ rũ bi thương, đôi mắt đẹp ai oán nhìn Đinh Hạo: "Đinh lang sao lại vô tình như vậy? Sau khi đùa bỡn nô gia, vừa thấy tình hình không ổn đã định chuồn đi, thật khiến nô gia đau lòng."
Đinh Hạo biến sắc, trong lòng cũng hiểu rõ sự biến hóa này của Lục Tuyết Vân. Nữ tử này tâm địa quả thật ác độc, rõ ràng muốn kéo hắn xuống nước, quả đúng là tối độc phụ nhân tâm.
Đinh Hạo dừng bước, quay đầu lại nói: "Cô nương nói vậy thật buồn cười. Ta và ngươi bình sinh lần đầu gặp mặt, hai chữ đùa bỡn từ đâu mà ra?"
Hắn lại nói với bốn người Thị Hồn Tông: "Các vị chớ nghe nữ nhân này nói lung tung, ta và nàng không hề có quan hệ, các vị cứ việc thoải mái ra tay, tại hạ sẽ không quấy rầy."
"Hắc hắc! Đây không phải là Đinh sư đệ, đệ tử duy nhất của Vô Cực Ma Tông tham dự sao? Không ngờ sư đệ chẳng những dây dưa không rõ với Phùng Tinh Nhiên mà còn có quan hệ với cả nữ tử này, thật khiến sư huynh hâm mộ. Bất quá không sao, với tu vi của sư đệ, bọn ta muốn thu thập ngươi cũng không mất nhiều thời gian. Vậy trước hết tiễn sư đệ lên đường đi cho may mắn." Một tên thân hình hơi cao trong đám cười khẩy nói.
Thần sắc vốn cung kính của Đinh Hạo chợt trở nên lạnh lùng. Vốn sợ phiền toái nên hắn không muốn dây dưa, nhưng bọn họ lại tự tìm đường chết, như vậy cũng không phải do hắn có thể kiểm soát. Đinh Hạo thở dài một tiếng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook