Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 107: Sơ phẩm nữ sắc 1
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Do tu vi của người này và Đinh Hạo gần nhau nên một phần mười chân nguyên của hắn, thân thể Đinh Hạo hoàn toàn có thể thừa nhận. Không bao lâu sau, hắn liền hoàn toàn tiêu hóa, có thể tùy lúc tăng tu vi lên Tâm Động trung kỳ. Sau khi vận công nội thị thân thể, Đinh Hạo cảm thấy hài lòng, Vô Cực Ma Công quả nhiên là tuyệt thế bảo điển.
Lúc này, tiếng đánh nhau bên kia đã biến mất. Nếu không có gì bất ngờ, Lục Vân khẳng định đã giải quyết xong đối thủ. Dù sao tu vi của nàng cũng cao hơn một bậc, không phải ai cũng có thực lực biến thái như Đinh Hạo.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, lúc Đinh Hạo đuổi tới thì phát hiện Lục Tuyết Vân đang thu thập chiến lợi phẩm. Lục Tuyết Vân vừa thấy Đinh Hạo, bất giác có chút ngạc nhiên, cười duyên nói:
- Ta biết ngươi khẳng định có thể giết được bọn họ. Vừa rồi đã đắc tội! Ta cũng là bất đắc dĩ, nếu không thì bây giờ người nằm xuống đã chẳng phải là hắn.
Đinh Hạo cười nhạt một tiếng rồi nói:
- Không sao, không sao. Nhưng tiểu thư cũng phải có gì đền đáp mới đúng chứ!
Lời còn chưa dứt, kiếm khí bạo liệt đã đánh về phía đầu của nữ tử.
Lục Tuyết Vân sắc mặt đại biến, vội vàng lui về phía sau.
Lúc mới gặp Đinh Hạo, nàng vẫn có chút xem thường. Nhưng thế công liên tiếp như cuồng phong bão vũ của Đinh Hạo, đảo mắt đã giết chết ba trong bốn người của Thị Hồn Tông. Từ đó, trong lòng nàng đã hiểu rõ thực lực trác tuyệt của Đinh Hạo, thủ đoạn ngoan độc của hắn lại càng khắc sâu ấn tượng. Nhưng dù vậy, nàng cũng không ngờ Đinh Hạo trở mặt nhanh như thế. Mới vừa rồi hai người vẫn còn là chiến hữu kề vai sát cánh, trận chiến bên kia vừa kết thúc, Đinh Hạo đã nổi ác tâm, quả là khiến nàng không kịp chuẩn bị!
Tuy nghĩ vậy nhưng động tác chạy trốn của Lục Tuyết Vân không dám chậm một chút nào. Khí thế kinh người và sát khí ngập trời khi Đinh Hạo ra tay khiến nữ tử này lập tức hiểu ra, kẻ này tuyệt đối không có chút lòng thương hương tiếc ngọc nào. Tâm địa sắt đá ngoan độc như vậy khiến hắn còn khó đối phó hơn cả bốn kẻ vừa rồi.
Hắc mang bạo xạ, kiếm khí tung bay đầy trời đan vào nhau xé rách không gian, mang theo âm thanh chói tai cùng uy lực mạnh mẽ, trong nháy mắt đã bao phủ hoàn toàn Lục Tuyết Vân.
Nhưng lúc này, Lục Tuyết Vân khẽ cắn răng, khó khăn phun ra một ngụm máu tươi. Nàng dùng bí pháp độc môn mạnh mẽ khôi phục chân nguyên vừa mới tiêu hao. Tuy rằng sau trận chiến sẽ phải tĩnh dưỡng một thời gian, nhưng so với việc mất mạng ngay lập tức thì hiển nhiên tốt hơn rất nhiều. Một đạo sát khí hóa thành lồng năng lượng trong chớp mắt đã bố trí dày đặc quanh thân, vừa kịp hoàn thành phòng ngự thì làn kiếm khí cũng đánh tới trước người.
- Bùng!
Sau tiếng nổ lớn, nữ tử này lại phun ra một ngụm máu tươi, lui về sau hai trượng, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Đinh Hạo, nghiến răng nghiến lợi, giống như thú mẹ bị người ta cướp mất con.
Nữ tử này may mà phán đoán chính xác mới không bị Đinh Hạo giết ngay tại trận, nếu không ngầm thi triển bí pháp thì đã sớm có kết cục đồng dạng với đệ tử đầu tiên của Thị Hồn Tông. Lúc này Đinh Hạo vừa đột phá, lại do ảnh hưởng của trận pháp nên khí thế càng thêm kinh người. Trái lại, nữ tử này đã trải qua vài trận đại chiến, tuy may mắn chiến thắng nhưng bản thân đã tiêu hao không ít. Bí pháp tuy có thể khôi phục chân nguyên như ban đầu, nhưng cùng là Tâm Động trung kỳ, sao nàng có thể là đối thủ của Đinh Hạo được?
Lúc này, Đinh Hạo dù chiếm thế thượng phong nhưng không dám buông lỏng chút nào. Tu vi của nữ tử này tương đương với hắn, cho dù có thể thắng nàng dễ dàng, nhưng Huyết Sát Bạo Liệt Quyết của tông phái nàng lại độc ác vô cùng. Đinh Hạo sớm đã thấy qua, nên vẫn liên tục âm thầm đề phòng nàng sử dụng sát chiêu ngọc đá cùng tan đó.
Hắn một bên âm thầm đề phòng, một bên thong thả đi về phía nữ tử. Nghịch Thiên Ma Kiếm nắm chặt trong tay, mũi kiếm lờ mờ chỉ về phía ngực nàng.
Thấy Đinh Hạo lại tiến lại gần, Lục Tuyết Vân có cảm giác cùng đường mạt lộ. Tâm chí của người này như sắt thép, nữ sắc đối với hắn vô dụng, lại thêm khôn ngoan cẩn thận, thực sự không có cách nào hạ thủ, huống hồ bản thân nàng lại đang bị thương. Xem ra lần này khó thoát kiếp nạn rồi! Vì sao mình lại tự đi rước lấy sát tinh này chứ? Vô Cực Ma Tông từ khi nào lại sinh ra một nhân vật như vậy? Nếu sớm biết, đã xúi giục tông chủ diệt tận gốc tông phái này rồi. Nhưng bây giờ hối hận cũng đã muộn.
Khẽ cắn môi, Lục Tuyết Vân giọng đầy kiên quyết nói:
- Vừa rồi ta chỉ vì tự bảo vệ mình, tuy có lợi dụng ngươi trước nhưng tội không đáng chết. Chỉ cần ngươi đồng ý tha cho ta, ta có thể đáp ứng ngươi bất cứ điều gì!
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook