Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
Chapter 109: Sơ phẩm nữ sắc 3

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Đang lúc tay trái Đinh Hạo sắp áp lên thiên linh cái của nữ tử, huyết khí toàn thân nàng bỗng sôi trào, thân hình cao lên một cách kỳ dị. Đinh Hạo thầm kêu không ổn, tay trái bất ngờ chụp trúng bầu ngực trái cao vút của nàng. Cả hai người đồng thời chấn động. Huyết khí sôi sục của Lục Tuyết Vân đột nhiên ngừng lại, thân thể trắng như tuyết khẽ run rẩy.

Đinh Hạo ở phía sau thấy rõ gáy nàng đột nhiên ửng đỏ. Hắn còn chưa kịp suy nghĩ, phản ứng của nam nhân đã lập tức trỗi dậy, vật cứng rắn kia vừa vặn đặt tại ngọc đồn đầy đặn của nữ tử. Trong khoảnh khắc thân thể tiếp xúc, một cảm giác tê dại lan khắp toàn thân Đinh Hạo. Eo thon chân dài của Lục Tuyết Vân càng khiến hắn tâm thần hoảng loạn. Bàn tay trái đặt trên ngực nàng cũng quên mất việc thi triển Vô Cực Ma Công, bất giác nhẹ nhàng xoa nắn.

Lục Tuyết Vân vừa vận khởi Huyết Sát Bạo Liệt để quyết liệt chống trả thì đột nhiên dừng lại. Bị Đinh Hạo mân mê như vậy, nàng có chút trì độn, ngọc đồn cảm nhận được vật cứng rắn của hắn, ngực trái lại bị tuỳ ý khinh bạc, toàn thân cảm thấy vô lực.

Cứ như vậy một lúc, hạ thân Đinh Hạo cương cứng muốn nứt ra, tay phải cầm kiếm lại có chút vô lực, dần dần buông lỏng. Hạ thân hắn đã theo đó di động, khoái cảm mãnh liệt ập đến. Đinh Hạo lập tức nhận ra ma sát có thể sản sinh khoái cảm, bèn không còn áp chế nữa. Toàn thân Lục Tuyết Vân lúc này đã ửng hồng, bị hành động của hắn khiến cho nàng bắt đầu thở dốc khe khẽ. Hơi thở của Đinh Hạo cũng có chút dồn dập, tay trái không còn thỏa mãn với việc mơn trớn qua lớp áo, đã luồn qua đạo bào của Lục Tuyết Vân, xâm nhập vào trong. Hắn nắm lấy bầu ngực mềm mại, đàn hồi vô cùng, cảm thụ xúc cảm mỹ diệu kia. Gương mặt Đinh Hạo lộ vẻ si mê, bị cảm giác tuyệt vời kia hấp dẫn sâu sắc, tận lực xoa nắn nơi đầy đặn. Ngón tay hắn còn tìm kiếm nụ hoa đang nhô cao, nhẹ nhàng dùng lực, khiến Lục Tuyết Vân cũng chìm vào trong dục vọng điên cuồng, thân thể ra sức giãy dụa, kịch liệt hấp dẫn Đinh Hạo!

Nhưng đúng lúc này, dị biến phát sinh!

Một luồng huyết sát chi khí từ ngực Đinh Hạo đột nhiên bùng lên. Đinh Hạo mất phòng bị, bị bắn văng đi mấy trượng. Sau khi rơi xuống đất, hắn biết mình đã bị thương nhẹ, thầm trách bản thân hồ đồ, không ngờ lại mất cảnh giác với nữ tử này.

Lục Tuyết Vân lúc này sắc mặt tuy vẫn còn hồng, nhưng thần sắc lại lạnh như băng, ngoan độc nhìn chằm chằm Đinh Hạo. Khi thấy hạ thân hắn vẫn còn vươn cao, nàng càng thêm điên cuồng phẫn nộ. Đột nhiên, một luồng sát khí bạo liệt ngưng tụ trong tay, ngọc thủ vung lên, đánh ập về phía Đinh Hạo.

Một đoàn hắc mang từ người Đinh Hạo lan ra tứ phía. Sát khí qua đi, Đinh Hạo không hề hấn gì. Nữ tử kia làm sao biết được thân thể hắn cường hãn, bản thân nàng liên tục bị thương, một kích đánh lén này căn bản không thể tạo thành bao nhiêu uy hiếp đối với hắn.

Vừa lúc bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Đinh Hạo, Lục Tuyết Vân hoa dung thất sắc, lòng dâng lên nỗi sợ hãi, đồng thời thầm than đời mình thế là hết!

Lạnh lùng nhìn nữ tử, Đinh Hạo như chìm trong suy tư, một lúc sau nghiêm giọng nói:

- Niệm tình ngươi cho ta nếm thử điểm tốt của nữ nhân, hôm nay để lại cho ngươi một mạng, sau này gặp lại tuyệt không lưu tình!

Âm thanh còn vọng lại, thân hình Đinh Hạo đã dần dần mơ hồ rồi tan vào hư không.

Dường như nhớ tới động tác mập mờ vừa rồi của hai người, trong mắt Lục Tuyết Vân loé lên những tia nhìn kỳ dị, có mê mang, có ngượng ngùng, nhưng nhiều nhất vẫn là vẻ ngoan độc vô tình như cũ!

Lại qua nửa tháng, sương mù trong trận đã dần mỏng đi, Đinh Hạo biết hiệu lực của trận pháp sắp biến mất.

Trong nửa tháng này, Đinh Hạo lại nhân cơ hội hấp thu hai đệ tử đơn độc của Âm Dương Hoà Hợp tông, cả hai đều ở tu vi dung hợp hậu kỳ. Mặc dù công hiệu không quá rõ rệt, nhưng vết thương nhẹ trong trận chiến với Lục Tuyết Vân đã sớm khỏi hẳn sau khi bổ sung chân nguyên của hai người này, tu vi cũng có chút tinh tiến.

Trận chiến với mấy người nửa tháng trước đã giúp Đinh Hạo thu được lợi ích không nhỏ. Hắn cũng không hối hận vì đã buông tha cho Lục Tuyết Vân, điều duy nhất khắc sâu trong lòng chính là bản thân trong lúc khinh bạc nàng lại không thể giữ vững tâm cảnh, từ đó có một nhận thức mới về uy lực của nữ sắc.

Đúng lúc đó, uy lực của trận pháp hoàn toàn tiêu tán, sương mù trong trận cũng theo đó rút đi.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...