Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 111: Tá đao sát nhân 2
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Lục tiểu thư nói rất đúng, người này cứ giao cho Hắc Ma tông chúng ta xử lý là được. Hắc hắc, một tu vi Dung Hợp kỳ mà sống được đến giờ cũng xem như may mắn rồi. Đinh Hạo đạo hữu, huynh đệ xin tiễn ngươi một đoạn đường!
Hắn dừng lại một chút, quay sang nói với Cát Thiên Tinh:
- Chẳng hay Huyết Sát tông các ngươi có đồng ý để kẻ này cho tại hạ xử lý không?
Cát Thiên Tinh chưa kịp trả lời, Lục Tuyết Vân đã lên tiếng:
- Hàn đạo hữu chịu ra tay thì tốt quá rồi, tiểu muội xin đa tạ sự trượng nghĩa của đạo hữu!
Thế nhưng, ánh mắt Lục Tuyết Vân nhìn hắn lại có vẻ hả hê. Tên này tu vi chẳng qua chỉ là Tâm Động trung kỳ, mà nàng thừa biết thực lực của Đinh Hạo tuyệt không đơn giản như vẻ bề ngoài. Dù vậy, nàng không hề lên tiếng nhắc nhở, rõ ràng là không có ý tốt.
- Ha ha, không sao cả, vì Lục sư muội ra sức là chuyện nên làm!
Tên này miệng thì nói khiêm tốn nhưng ánh mắt dâm tà lại không hề che giấu.
Mấy người nói chuyện không chút kiêng dè, dường như đã định đoạt số phận của Đinh Hạo, hoàn toàn không biết rằng mấy câu nói đó đã rước họa sát thân.
- Hắc hắc, Hàn đạo hữu cứ ra tay trước, nếu không chống đỡ nổi, tông môn bọn ta sẽ ra tay sau! - Lục Tuyết Vân thần sắc đắc ý, đổ thêm dầu vào lửa.
- Tiểu thư nói đùa rồi, nếu một tu vi Dung Hợp kỳ quèn mà ta cũng không thu thập nổi thì chẳng cần lăn lộn tại Đoạn Hồn Sơn nữa!
Tên này sắc mặt hơi biến đổi, dứt lời liền tiến về phía Đinh Hạo.
Mấy tông phái khác thấy hành động của bọn họ cũng chẳng lấy làm lạ. Ma môn vốn là kẻ yếu làm mồi cho kẻ mạnh, căn bản không nói đạo lý, huống chi tôn chỉ của Hồn Luyện Tông Hội chính là giết chóc lẫn nhau. Chuyện như thế này, các tông phái khác chẳng những không phản đối mà ngược lại còn tỏ vẻ hứng thú. Chỉ có mấy người của Luyện Ngục Ma Tông nhìn Đinh Hạo với ánh mắt có chút đặc thù, dường như không muốn để hắn chết vô ích như vậy nhưng vẫn không lên tiếng ngăn cản.
Gã kia lạnh lùng nhìn Đinh Hạo nhưng không xuất ra bất kỳ pháp bảo vũ khí nào, tựa hồ cảm thấy đối phó với Đinh Hạo thì không cần dùng tới. Vừa chậm rãi đi tới, hắn đã đến trước mặt Đinh Hạo vài trượng.
Hành động kiêu ngạo như vậy, người của các tông phái khác cũng không thấy có gì không ổn, chỉ có Lục Tuyết Vân nhìn hắn với vẻ cười nhạo.
- Đáng tiếc Đinh Hạo huynh vừa mới nhập đạo đã phải bỏ mạng nơi này, thật khiến người ta tiếc nuối! - gã kia vừa đi vừa không quên châm chọc.
Thấy đối phương chậm rãi tiếp cận, Đinh Hạo lạnh giọng đáp:
- Hắc hắc, muốn đánh thì đánh, nói nhảm nhiều như vậy làm gì? Tại hạ cũng đang muốn lĩnh giáo thủ đoạn của đạo huynh, đạo huynh ngàn vạn lần đừng nương tay!
- Can đảm lắm, đáng tiếc dùng sai chỗ rồi! Ha ha!
Tiếng cười vừa dứt, gã đột nhiên tăng tốc, một ngọn lửa đen cuồng mãnh bùng lên, hắc vân như vũ bão ập thẳng về phía Đinh Hạo. Đúng lúc hắc vân sắp chạm vào người, Đinh Hạo như tên bắn vọt lên cao rồi đột ngột xuất hiện trên không, nhẹ nhàng né được một đòn.
Mọi người đứng xem đều có chút kinh ngạc trước biểu hiện của Đinh Hạo, thủ pháp ứng phó thong dong như thế quả thật đáng sợ!
- Thân pháp không tệ! Nhưng ta không tin ngươi có thể tránh được Ma Sát Cương Khí của ta! - gã kia kinh ngạc thốt lên rồi quát lớn.
- Tránh được hay không, thử là biết ngay! - Đinh Hạo lạnh lùng đáp.
Gã kia cười hắc hắc không nói gì thêm. Lúc Đinh Hạo vừa đáp xuống đất, hai đạo hắc vân khác lại đánh tới, tốc độ rõ ràng nhanh hơn trước rất nhiều. Hai đạo hắc vân một trên một dưới, tạo thành thế gọng kìm ập tới!
Đinh Hạo thần sắc không đổi. Đúng lúc hắc vân đến gần, thân hình hắn quỷ dị di chuyển sang phải hai trượng, lại một lần nữa nhẹ nhàng hóa giải thế công!
Nếu lần đầu Đinh Hạo né được có thể nói là may mắn, thì lần thứ hai nhẹ nhàng tránh được đã khiến mọi người bắt đầu nhận ra thực lực thật sự của hắn. Ngoại trừ Lục Tuyết Vân sắc mặt không đổi, những người còn lại đều lộ vẻ nghi hoặc.
Hai lần tấn công đều công cốc, mặt gã kia đã có chút hung ác. Không đợi mọi người cất lời chế nhạo, hắn lại phi thân lên. Một người công một người né, sau một hồi ngay cả góc áo của Đinh Hạo hắn cũng không chạm tới.
Lúc này, ánh mắt của những người đứng xem đã trở nên nặng nề.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook