Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
Chapter 122: Thổ khí dương mi 1

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Hứa Phong dường như đã sớm liệu được biến hóa này nên thân hình đột nhiên dừng lại. Một đạo liệt quang cường bạo xuất hiện, theo sau là tiếng nổ vang trời. Hứa Phong xoay người cản lại một kích của Đinh Hạo, kiếm thế cường hoành lập tức đánh văng đối phương lùi lại.

Nhìn thân ảnh Đinh Hạo ngày càng xa dần lưới kiếm, Hứa Phong cười dài nói:

- Đinh đạo hữu kinh nghiệm còn non kém, cần phải rèn luyện nhiều hơn nữa!

- Hắc hắc, chưa chắc đâu!

Thanh âm của Đinh Hạo bất ngờ vang lên từ phía sau lưới kiếm.

Nụ cười trên mặt Hứa Phong lập tức cứng lại. Hắn nhìn kỹ về phía trước, chỉ thấy thân ảnh đang không ngừng lùi lại kia dần dần tan biến. Vừa quay đầu, hắn kinh hãi phát hiện Đinh Hạo đã sớm vượt qua lưới kiếm, thân hình quỷ mị lao thẳng về phía cửa động.

Đang định đuổi theo thì Phí Tính, đệ tử Âm Dương Tông, đã mang theo tử khí trùng thiên đâm tới.

Vượt qua lưới kiếm, Đinh Hạo tăng tốc độ đến cực hạn, chỉ nghe một tiếng "vù" đã lao ra khỏi sơn động.

Vừa ra ngoài, những tiếng hô kinh ngạc đã vang lên từ bốn phía. Đinh Hạo dừng bước nhìn quanh, phát hiện người của các tông phái đã sớm tụ tập đông đủ bên ngoài.

Người của các tông phái đều không thể ngờ kẻ đầu tiên ra khỏi động lại là Đinh Hạo. Vô Cực Ma Tông vốn luôn toàn quân bị diệt trong các kỳ Hồn Luyện Tông Hội, thậm chí mấy lần gần đây còn không có ai dám tham gia. Tình thế hiện tại biến hóa vượt xa dự liệu của mọi người, khiến tất cả đều kinh ngạc nhìn Đinh Hạo, bắt đầu thấp giọng bàn luận.

Nhìn thấy đoàn người Vô Cực Ma Tông ở phía xa, Đinh Hạo chậm rãi bước về phía sư phụ Trần Lĩnh. Cả tông chủ Lý Nam Thiên và tứ lão đều nhìn Đinh Hạo với vẻ mặt kinh ngạc khó tin, không tài nào nghĩ đến việc hắn có thể đạt được thành tích trác tuyệt này. Bọn họ vốn cho rằng lần đầu hắn tham gia thi đấu sẽ chỉ rước lấy nhục nhã, nào ngờ hắn lại mạnh mẽ đến vậy. Hắn không những không hề thương tổn mà còn đạt được thành tích tốt nhất từ khi Vô Cực Ma Tông thành lập tới nay. Nhìn thấy vẻ kinh ngạc và hâm mộ của mọi người xung quanh, mấy người bọn họ cũng cảm thấy vô cùng vinh dự, ánh mắt nhìn Đinh Hạo đã thuận hơn trước rất nhiều.

Trần Lĩnh cũng đang cười vui vẻ nhìn Đinh Hạo. Mặc dù ông có hiểu đôi chút về thực lực của Đinh Hạo nhưng cũng chỉ cho rằng hắn có thể bảo toàn tính mạng mà thôi, không ngờ hắn lại đoạt được hạng nhất. Với vị trí là ân sư của Đinh Hạo, ông xem như có thể ngẩng cao đầu. Lúc này, ông nhìn Đinh Hạo càng thấy đáng yêu, ân oán trước kia giữa hai người đã sớm quên sạch.

Còn chưa đi tới khu vực của Vô Cực Ma Tông, một tiếng xé gió đã vang lên bên tai Đinh Hạo. Phùng Tinh Nhiên đã chặn ngay trước mặt hắn.

Đôi mắt đẹp ánh lên vẻ kỳ dị, nàng liếc nhìn Đinh Hạo rồi cười nhẹ nói:

- Ngay cả trưởng bối tông môn ngươi cũng không ai coi trọng ngươi, nhưng bổn cô nương đã sớm biết tiểu tặc nhà ngươi chắc chắn có thể đạt được thành tích như vậy. Nếu không thì làm sao xứng đáng làm vị hôn phu của Tinh Nhiên ta được!

Thanh âm của nàng tuy nhỏ nhưng với hành vi lúc này, dù không nói gì mọi người cũng có thể đoán được quan hệ giữa hai người không hề tầm thường.

- Đa tạ tiểu thư đã ưu ái. Tại hạ suýt chút nữa không gượng dậy nổi. Nếu không có nàng trước đó rắp tâm hãm hại, ta làm sao có thể gặp nhiều biến cố như vậy!

Đinh Hạo thần tình lãnh đạm, nhàn nhạt nói.

- Tiểu tặc nhà ngươi đừng tưởng ta hại ngươi. Nếu ta muốn hại ngươi, chỉ cần ngầm ra lệnh cho người trong tông môn xuất thủ, ngươi còn có thể đứng đây đắc ý được sao!

Phùng Tinh Nhiên chẳng hề để tâm, vẫn cười nói như cũ.

- Hắc hắc, thật vậy sao? Vì sao tên Thành Giao của quý tông lại cứ nhằm vào ta, khiến tại hạ thiếu chút nữa đã chết trong tay hắn!

Vừa nghe nàng nói vậy, Đinh Hạo ngược lại không giận mà cười.

Phùng Tinh Nhiên sửng sốt, nghi hoặc hỏi:

- Lại có chuyện này ư? Thành Giao sao lại không biết tốt xấu như thế! Hừ hừ, xem ra bổn cô nương thật sự phải giáo huấn hắn một trận mới được, trên Đoạn Hồn sơn này sao có thể để hắn càn rỡ như vậy!

Nghe nàng nói thế, Đinh Hạo cũng không hề để ý, lách người bước nhanh về phía Vô Cực Ma Tông.

Thấy hắn làm vậy, Phùng Tinh Nhiên hung hăng trừng mắt nhìn bóng lưng to lớn của hắn rồi lại khẽ cười, rảo bước về phía Phùng Ngạo Thiên.

Nhìn thấy Đinh Hạo bước tới, tông chủ Lý Nam Thiên dẫn đầu mọi người ra đón, cười lớn nói:

- Tốt! Tốt! Tốt! Bổn tông vẻ vang vì có ngươi rồi! Đinh Hạo, thành tích của ngươi quả thật khiến mọi người phải kinh ngạc. Từ lúc ngươi gia nhập tông môn, bổn tông đã sớm biết ngươi tuyệt đối bất phàm, quả nhiên không khiến bổn nhân thất vọng! Tông môn chúng ta có đệ tử như ngươi, muốn không hưng thịnh cũng khó.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...