Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 124: Thổ khí dương mi 3
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Đám người Vô Cực Ma tông thấy thống khoái nhất. Tông môn này gần đây đã sỉ nhục bọn họ, hôm nay thấy tình cảnh này thì ai nấy đều muốn ưỡn ngực cười to.
Thấy đám người Hắc Ma tông rời đi, Đinh Hạo lộ vẻ cười chế nhạo. Trần Lĩnh thấy vẻ mặt hắn như thế bèn thấp giọng dò hỏi:
- Hảo đồ đệ, rốt cuộc trong động đã xảy ra chuyện gì? Vì sao Hắc Ma tông lại toàn quân bị diệt như thế?
- "Tông môn này vốn đối địch với tông môn ta. Ta vừa vào động, đệ tử Hắc Ma tông đã định dồn ta vào chỗ chết. Nếu ta không có chút bản lĩnh thì ý đồ của chúng đã sớm thực hiện được rồi. Hắc hắc, bất quá..." Nghe Trần Lĩnh hỏi, Đinh Hạo thấp giọng kể lại.
Đám người Tông chủ Lý Nam Thiên đang cảm thấy vô cùng đắc ý, vừa nghe Đinh Hạo muốn kể lại tỉ mỉ tình hình trong động thì đều dỏng tai lên nghe.
Một lát sau, Đinh Hạo thuật lại những chuyện có thể nói cho bọn họ nghe. Nghe xong, vẻ mặt mấy người vừa vui sướng lại vừa ưu tư. Tuy cảm thấy thống khoái nhưng Đinh Hạo tàn nhẫn như thế đã hoàn toàn đắc tội với Hắc Ma tông. Cũng may trước mắt toàn bộ đệ tử Hắc Ma tông tham gia thi đấu đều bị giết sạch, trong thời gian ngắn chúng chưa thể biết được chân tướng sự tình. Nhưng giấy không bọc được lửa, sớm muộn gì tông môn này cũng biết được, đến lúc đó Vô Cực Ma tông chắc chắn phải chịu sự trả thù tàn khốc.
Thấy vẻ lo lắng trên mặt bọn họ, Đinh Hạo có chút khinh thường. Đúng là mấy lão già sợ trước sợ sau mới khiến Vô Cực Ma tông ra nông nỗi này. Đã nhập ma đạo, đi trên con đường tranh đấu khốc liệt thì cớ gì phải cố kỵ.
Sau một hồi, nhân mã các tông đã lần lượt biết được tình hình chân thực trong động từ miệng các đệ tử tham gia thi đấu. Nét mặt ai nấy đều lộ vẻ nghi hoặc, ngưng trọng nhìn về phía Đinh Hạo ở đằng xa. Hắn không thèm để ý mà ngược lại còn khom người đáp lễ.
Khi ánh mắt lướt qua Phùng Ngạo Thiên và Phùng Tinh Nhiên, Đinh Hạo tâm thần chấn động, cảm thấy ánh mắt hai người này có gì đó không ổn. Dù rất muốn biết đó là gì nhưng hắn lại không nhìn ra được.
Nửa ngày sau, người của các tông phái đã chuẩn bị xong rồi nhằm hướng đại sảnh Luyện Ngục Ma tông bay tới.
Sau khi nhân mã các tông phái đã yên vị, Phùng Ngạo Thiên khẽ phất tay, lập tức có các đồng tử dâng hoa quả và đồ ăn đến từng bàn.
Vì Đinh Hạo đạt được hạng nhất nên theo tục lệ, đoàn người Vô Cực Ma tông được ngồi ngay phía dưới Luyện Ngục Ma tông tại bữa tiệc này. Đã rất nhiều năm rồi Vô Cực Ma tông mới được đối đãi long trọng đến như vậy.
Lúc trước mỗi khi đến Hồn Luyện tông hội, Vô Cực Ma tông và Hắc Ma tông thường xấu hổ rời đi. Dù có một lần ngẫu nhiên đến được tông môn hội nghị của Đoạn Hồn Sơn thì cũng chỉ ngồi ở cuối bữa tiệc, sao có thể được đãi ngộ như hôm nay.
Khẽ phất tay áo, Phùng Ngạo Thiên ra hiệu mọi người yên lặng rồi đảo mắt một vòng nói:
- "Hôm nay mọi người có thể ngồi lại với nhau là chuyện không dễ dàng, cũng là quy định không đổi. Trăm năm qua, Vô Cực Ma tông đều là môn phái xếp hạng cuối của Đoạn Hồn Sơn nhưng tại Hồn Luyện tông hội lần này, đệ tử Đinh Hạo của họ đã tỏa sáng rực rỡ, danh tiếng vang dội, hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của bổn nhân. Mặc dù lần này Hắc Ma tông toàn quân bị tiêu diệt nhưng cũng không tổn hại gì đến tông chỉ của bổn hội. Cường giả sinh tồn vốn là đạo lý thiên cổ bất biến, hy vọng các tông phái khác cũng sẽ có những trường hợp đột phá như thế. Tông phái phát triển như đi ngược dòng nước, không tiến ắt sẽ lùi. Các tông phái yếu cần phải nhớ kỹ điều này để không dẫm vào vết xe đổ."
Phùng Ngạo Thiên dừng một lát rồi nói tiếp:
- "Các tông phái cường thịnh cũng chính là Đoạn Hồn Sơn cường thịnh. Hiện nay tại Tu Chân Giới, sóng ngầm đã bắt đầu dâng cao. Ngoài Đoạn Hồn Sơn của ta, thực lực các tông phái khác cũng dần dần lớn mạnh, không kém hơn chúng ta bao nhiêu. Nếu mọi người không đồng tâm hiệp lực tăng cường thực lực thì sớm muộn gì cũng có một ngày bị các tông phái khác thu thập. Đến lúc đó có hối hận cũng đã muộn."
Phùng Ngạo Thiên vừa dứt lời, các tông chủ cũng đều luôn miệng tán thành rồi quay sang thảo luận với nhau.
Một lát sau, một người cao lớn từ khu vực Âm Dương tông đứng lên. Người này trạc ba mươi tuổi, làn da trắng muốt như của nữ nhân, bên ngoài khoác thanh sam trông càng thêm nho nhã phi phàm.
Người này thi lễ với Phùng Ngạo Thiên rồi nói:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook