Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 128: Tranh Phong cật thố 2
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
- Người Ma môn chúng ta tuy không câu nệ tiểu tiết, nhưng sư muội đưa một nam tử xa lạ về khuê phòng cũng có phần không thỏa đáng. Ồ! Ngươi là Đinh Hạo à, đệ đệ của ta quả thật bị thương trong tay ngươi sao?
Câu nói sau cùng của Thành Hùng đã ẩn chứa một tia nộ khí.
- Không sai, Hồn Luyện Tông hội vốn không có quy định hạn chế. Huống hồ là đệ đệ ngươi lén lút tấn công ta trước, ta ra tay cũng không có gì sai trái, chẳng lẽ ta phải đứng yên mặc cho hắn chém giết?
Thấy đối phương không hỏi rõ trắng đen đã đổ tội, Đinh Hạo cũng lạnh giọng đáp.
- Trước khi vào Hồn Luyện Tông hội, ta đã dặn bọn họ đừng gây khó dễ cho Đinh Hạo. Thành Giao không biết tốt xấu như vậy thì còn oán trách được ai. Cứ tự cho mình thực lực mạnh mẽ, bây giờ bị người khác đả thương lại tới đây kêu ca, đúng là tự chuốc lấy khổ!
Phùng Tinh Nhiên thấy Thành Hùng hỏi tội Đinh Hạo liền đứng ra bênh vực.
Khi Đinh Hạo vừa phản bác, sắc mặt Thành Hùng tuy có vẻ bất thiện nhưng không thể hiện ra quá rõ. Thế nhưng, lời nói của Phùng Tinh Nhiên rõ ràng là che chở cho một phe, khiến hắn lập tức nhìn Đinh Hạo với ánh mắt đầy sát khí.
Mặc dù sát khí đó chỉ lóe lên rồi biến mất, nhưng không thể thoát khỏi ánh mắt của Đinh Hạo vẫn luôn âm thầm quan sát. Trong lòng hắn khẽ động, chợt bừng tỉnh. Xem ra, hắn tới đây vì chuyện của đệ đệ chỉ là cái cớ, mục đích chính là để dò xét Phùng Tinh Nhiên. Hắn càng thêm khẳng định gã này chắc chắn ái mộ Phùng Tinh Nhiên, nên mới mượn chuyện của đệ đệ để gây sự. Cùng lúc đó, lời nói của Phùng Tinh Nhiên lại thành ra khéo quá hóa vụng. Vốn dĩ Thành Hùng chỉ định thử một chút, bây giờ đã khẳng định giữa hai người có mối quan hệ không bình thường. Đinh Hạo thầm than Phùng Tinh Nhiên quả là một sao chổi, hễ dính dáng đến nàng là y như rằng có phiền phức tìm tới cửa.
- Hắc hắc, mặc kệ ai đúng ai sai, nhưng Thành Giao là đệ đệ của ta. Ngươi đả thương hắn, cho nên đừng trách ta ra tay giáo huấn!
Thành Hùng thấy ánh mắt Phùng Tinh Nhiên nhìn Đinh Hạo có phần khác lạ, đương nhiên không tin giữa hai người trong sạch.
Lời vừa dứt, một đạo hồng quang đã phá không bay ra, tựa như mặt trời giữa trưa tỏa ra ánh sáng chói lòa, khiến Đinh Hạo vừa kịp thích ứng thì kiếm quang đã đến ngay trước mắt.
Không hổ là cao thủ Nguyên Anh kỳ, thực lực quả nhiên bất phàm. Cũng may Đinh Hạo đã sớm phòng bị, hơn nữa Thành Hùng vốn coi thường hắn nên chưa dùng toàn lực. Trước khi kiếm quang chạm tới người, thân hình Đinh Hạo đột ngột lùi lại, Nghịch Thiên Ma Kiếm đã nằm trong tay, một đạo hắc mang chém ra. "Ầm" một tiếng, thân hình Đinh Hạo lùi về phía sau. Một lát sau, bụi bặm tan đi, Đinh Hạo không hề bị thương, chỉ thở hổn hển vài cái.
- Hay! Không ngờ Đinh huynh lại có thực lực đến mức này, đệ đệ ta bị thương dưới tay ngươi quả không oan. Là ta đã quá coi thường thực lực của Đinh huynh, nhưng tiếp theo sẽ không như vậy nữa!
Thành Hùng thấy Đinh Hạo không bị thương liền lên tiếng tán thưởng, cũng có chút phong thái của đại gia tộc.
Vừa rồi hắn đột nhiên ra tay, Phùng Tinh Nhiên hoàn toàn không ngờ tới. Lúc này thấy Đinh Hạo vô sự, nàng mới thở phào một hơi, vội bước tới bên cạnh hắn, cẩn thận hỏi han. Sau khi xác định Đinh Hạo quả nhiên không sao, nàng liền lao tới trước mặt Thành Hùng, giận dữ nói:
- Ngươi có ý gì, lại dám ở trước mặt bổn cô nương làm hắn bị thương. Với tu vi Nguyên Anh kỳ của ngươi, lấy mạnh hiếp yếu thắng rồi cũng chẳng vẻ vang gì đâu?
Nữ nhân này vừa dứt lời, Đinh Hạo đã thầm kêu không hay. Quả nhiên, sắc mặt vốn đã hòa hoãn của Thành Hùng lập tức biến đổi, giọng nói lạnh lùng:
- Cùng là đệ tử đời thứ ba, giao đấu với ta thì có gì không được, tu vi không bằng người thì chẳng oán được ai. Nể mặt ngươi, ta sẽ không lấy mạng hắn!
Nói xong, hắn bước qua Phùng Tinh Nhiên, bổ tới một kiếm. Kiếm này khí thế ngút trời, kiếm quang vừa xuất ra đã phong tỏa mọi đường lui của Đinh Hạo. Đinh Hạo vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nét mặt không chút biến đổi. Hắn không do dự dồn toàn bộ chân nguyên vào Nghịch Thiên Ma Kiếm. Lập tức, ma kiếm lệ khí bạo phát, hắc khí tựa như vòi bạch tuộc quấn chặt lấy thân kiếm, khói đen cuồn cuộn tỏa ra ma khí kinh người, nghênh đón kiếm quang đang lao tới.
Lúc này Đinh Hạo bất đắc dĩ phải dùng toàn lực. Phùng Tinh Nhiên thấy uy thế như vậy cũng quên cả việc ra tay tương trợ, mà Thành Hùng cũng biến sắc, không ngờ thực lực của Đinh Hạo lại cường hãn đến thế. Hắn cũng dốc toàn lực, khiến đạo kiếm quang vốn đã bá đạo lại càng trở nên cuồng bạo như sóng thần ngập trời.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook