Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 131: Huyễn trận mê tình 2
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Thấy Đinh Hạo có phản ứng như vậy, Phùng Tinh Nhiên đắc ý cười một tiếng, lại ép sát thân thể yêu kiều vào người hắn. Đinh Hạo thấy động tác của nữ tử này, trong lòng không khỏi tức giận, một khi ngươi đã đưa đến cửa thì đừng trách ta không khách khí.
Hắn buông bàn tay trái của Phùng Tinh Nhiên ra rồi mạnh mẽ ôm nàng vào lòng. Tay phải hắn đặt trên ngực Phùng Tinh Nhiên, dùng sức xoa nắn, hạ thân cũng cọ xát vào vùng đùi của nàng hai lần.
Phùng Tinh Nhiên vốn kiêu ngạo lập tức trở nên ngoan ngoãn, nàng nhẹ nhàng đẩy Đinh Hạo ra. Khuôn mặt đỏ bừng, nàng hung hăng trừng mắt nhìn hắn một hồi rồi yêu kiều nói:
- Đinh lang có thích thân thể của Tinh Nhiên không? Đợi thương thế của chàng ổn định lại rồi cưới Tinh Nhiên về nhà có được không?
- Không!
Đinh Hạo ương ngạnh nói.
Nghe Đinh Hạo nói vậy, Phùng Tinh Nhiên cười giảo hoạt, đầu gối nâng lên nhẹ nhàng chạm vào hạ thân to lớn của hắn. Đinh Hạo bất giác phát ra một tràng thở dốc sảng khoái. Phùng Tinh Nhiên cười duyên nói:
- Còn nói không! Vậy thứ xấu xí này của ngươi đang thế nào thế?
Đinh Hạo không ngờ nữ tử này lại lớn mật đến vậy, hành sự luôn ngoài dự liệu của người khác, hắn cảm thấy không chống đỡ nổi, giận nói:
- Cứ dây dưa không dứt thế này, đến khi nào mới ra khỏi trận pháp này được?
Phùng Tinh Nhiên cười duyên nói:
- Đinh lang không nói cũng được, nhưng việc gì phải thẹn quá hóa giận như vậy. A a, vậy để ta dẫn chàng rời khỏi nơi này, tránh cho chàng lại phàn nàn Tinh Nhiên!
Hai người không trêu ghẹo nhau nữa, nửa giờ sau cuối cùng cũng rời khỏi trận pháp. Vì thân phận của Phùng Tinh Nhiên nên gã đồng tử gác cổng không hỏi han gì, hai người thuận lợi rời khỏi khu vực của Luyện Ngục Ma Tông!
Hai người ngự kiếm bay không lâu đã tới khu vực của Vô Cực Ma Tông, thấp thoáng trông thấy đại môn. Đinh Hạo từ không trung hạ xuống, đợi Phùng Tinh Nhiên đứng vững vàng, hắn mới trầm giọng nói:
- Tiểu thư, đại ân đưa tiễn này Đinh Hạo vô cùng cảm kích. Chỉ là ta phải bế quan chữa thương, e rằng không có thời gian chiêu đãi, chúng ta tạm biệt tại đây được không?
Phùng Tinh Nhiên liếc mắt dò xét Đinh Hạo một lượt khiến hắn toàn thân không được tự nhiên, sau đó mới thản nhiên cười nói:
- Ngươi đã đối với ta khinh bạc như vậy, còn gọi Tinh Nhiên là tiểu thư, Đinh lang giải thích thế nào về chuyện vừa rồi đây? Từ nay về sau không cho phép gọi ta như vậy nữa.
- Ồ, đã vậy thì cứ gọi cả tên lẫn họ là Phùng Tinh Nhiên, tốt!
Đinh Hạo lãnh đạm cười nói.
- Không được, tên thì có thể gọi như vậy, họ thì bỏ đi! Bằng không bà đây sẽ không để ngươi yên đâu!
Phùng Tinh Nhiên tức giận nói.
- Được rồi, được rồi, có thế cũng không yên. Vậy phiền ngươi khi trở về nói với tông chủ giúp ta một tiếng, bảo ta đã về tông môn rồi, cho nên chuyện ta và Thành Hùng giao đấu không cần nhắc lại nữa.
Đinh Hạo nghiêm mặt nói.
- Biết rồi, nam nhân bạc tình như Đinh lang quả thật khiến Tinh Nhiên lạnh lòng. Ngươi đối xử với ta như vậy mà ngay cả xưng hô cũng không muốn sửa đổi. Bất quá bản cô nương đã nhắm trúng ngươi rồi, ngươi đừng hòng vứt bỏ được ta. Ngươi trở lại Vô Cực Ma Tông tu luyện đi, chờ thương thế tốt lên, nếu ngươi dám không đến Luyện Ngục Ma Tông tìm ta, ta nhất định sẽ hủy đi cả Vô Cực Ma Tông của ngươi.
Phùng Tinh Nhiên uy hiếp nói xong liền tiến tới ôm Đinh Hạo, hôn nhẹ lên mặt hắn rồi bay đi.
Mắt nhìn nàng rời đi, Đinh Hạo trong lòng ngổn ngang trăm mối, quan hệ cùng nàng dây dưa không rõ. Nhớ tới tính tình của nàng, hắn khẽ cười một tiếng rồi nâng giá kiếm lên, nhằm thẳng hướng động phủ dưới đáy hàn đàm mà đi.
Tại Hồn Luyện tông hội lần này, Đinh Hạo thu hoạch rất lớn, chẳng những đoạt được bảo giáp phòng ngự thượng phẩm, tu vi cũng tiến thêm một bậc mà kinh nghiệm giao đấu cũng càng thêm phong phú, quan trọng nhất là vãn hồi lại chút thanh thế cho Vô Cực Ma Tông đang trên đà xuống dốc.
Nghĩ đến hành vi của Thành Hùng với mình, Đinh Hạo trong lòng dâng lên nộ khí. Thành Hùng tuy miệng nói là chỉ giáo huấn ta một phen nhưng ra tay lại không chút lưu tình, nếu không phải bản thân có thực lực phi phàm thì e rằng một kích của hắn cũng không chịu nổi. Kẻ này rõ ràng muốn đưa mình vào chỗ chết. Hắn thực lực mạnh như vậy lại còn đối với mình sinh ra sát tâm, quả thật là một tai họa. Nếu không phải bây giờ tu vi bản thân không đủ thì nhất định phải lập tức giết chết hắn!
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook