Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 146: Nhất tảo nhi không 1
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
- Ai cần ngươi giúp đỡ! Rõ ràng thân hoài tuyệt thế ma công, lại hết lần này đến lần khác ra vẻ đáng thương trước mặt bọn ta, chắc chắn không có lòng tốt gì!
Nữ nhân này hoàn toàn không nhận ân tình, ngược lại còn mắng mấy câu.
- Bất kể đạo hữu xuất thủ vì lý do gì, nhưng đạo hữu đã cao minh như vậy, chúng ta cũng đều thuộc Ma Môn, chi bằng cùng nhau ra tay giết chết Lưu Vũ Đình? Nếu không, trưởng bối sư môn của cô ta quay lại thì phiền phức to!
Vưu Vĩnh Minh vừa thấy tu vi của Đinh Hạo như vậy liền lên tiếng đề nghị.
Lời này vừa nói ra, khuôn mặt tươi cười của Lưu Vũ Đình liền biến đổi.
Có Huyền Thiên Lưu Ly Tráo trong tay, đối phó với ba người kia nàng còn khả năng tự bảo vệ mình. Nhưng uy lực một kiếm vừa rồi của Đinh Hạo đã được nàng trông thấy rõ ràng, ma kiếm trong tay hắn cũng là vật phi phàm. Lưu Vũ Đình thực sự không dám bảo đảm Huyền Thiên Lưu Ly Tráo có thể ngăn cản nổi uy thế của một kiếm này. Nếu người này gia nhập trận chiến, e rằng nàng không chống đỡ kịp đến khi sư phụ quay về.
Lời của Vưu Vĩnh Minh vừa buông ra quả nhiên làm cho mấy người Ma Môn sắc mặt mừng rỡ, phảng phất như Lưu Vũ Đình đã là vật trong túi.
Đinh Hạo nhún vai, kinh ngạc nói:
- Chuyện của các vị không quan hệ gì tới ta. Vừa rồi tại hạ xuất thủ hoàn toàn để báo đáp ân tình giải đáp nghi vấn của vị sư tỷ này. Bây giờ hai bên đã không ai nợ ai, chuyện sống chết của các vị sao ta phải quan tâm?
Đinh Hạo vừa nói ra, ba người Ma Môn đều biến sắc, không ngờ hắn lại nói những lời như vậy. Còn Lưu Vũ Đình vốn đang cẩn thận đề phòng lại thở phào một hơi.
- Tiểu tử ngươi lẽ nào không biết người trong Ma Môn và Đạo Môn luôn cừu địch với nhau sao? Nếu không giết chết Lưu Vũ Đình, chúng ta làm sao lấy được thân thể của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện?
Nữ nhân Ma Môn kia không nhịn được, tức giận quát lên.
- Chúng ta? Sư tỷ nói thế sai rồi. Từ đầu đến cuối tại hạ đều không có ý muốn cùng các vị chia hưởng thân thể của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện!
Đinh Hạo bình thản nói, thân hình đã chậm rãi đi về phía mấy người.
- Nếu ngươi không muốn lấy thân thể của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện, thế vì sao lại không sớm rời đi mà cứ ở lại nơi này làm gì?
Lưu Vũ Đình dịu dàng nói, thanh âm nhu mì ngọt ngào.
Đinh Hạo lại giật mình sửng sốt, dường như không ngờ thanh âm của nữ nhân này lại tuyệt vời đến thế, bèn giương mắt hổ nhìn chằm chằm nàng một lúc. Mới đầu Lưu Vũ Đình còn thản nhiên tự đắc, nhưng một lát sau đã không chống đỡ nổi ánh mắt của Đinh Hạo, đành phải quay đầu đi chỗ khác.
Giây lát sau, Đinh Hạo như đã nhìn no nê mới mở miệng giải thích:
- Mấy vị lại hiểu lầm tại hạ rồi! Ta sở dĩ nói không muốn chia hưởng với các vị thân thể của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện là vì ta muốn một mình lấy hết mà thôi!
Nói rồi, thân hình Đinh Hạo chớp động, đã tiến được mấy trượng về phía thân thể của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện.
Đinh Hạo vừa dứt lời, vẻ mặt mấy người đều biến hẳn. Lại thấy Đinh Hạo đã ra tay muốn đoạt lấy, ai nấy đều giơ kiếm nghênh đón hòng chặn lại hành động bất ngờ của hắn.
Kiếm mang sáng như ngọc bất ngờ xuất hiện cuối chân trời. Bốn luồng kiếm mang không phân trước sau nhắm theo hướng bay của Đinh Hạo mà phóng tới, khí thế cũng có chút tráng lệ.
Chỉ chốc lát, Đinh Hạo đang bay đã bị kiếm mang chém vào cơ thể. Mọi người vẻ mặt đều vui mừng, dường như không ngờ Đinh Hạo vốn là tay cứng cựa mà lại giải quyết dễ dàng như vậy.
Bọn họ đang muốn mở miệng châm chọc thì phát hiện thân hình Đinh Hạo bị kiếm mang xuyên qua đột nhiên quỷ dị biến thành một làn khói nhẹ, tiêu tán giữa không trung, không lưu lại chút máu thịt nào của người bị thương. Lúc này mọi người mới phát hiện biến hóa không tầm thường, bất giác cùng quay đầu nhìn về phía thân thể của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện.
Đinh Hạo kia không hề có chút thương tích, đang nhàn nhã thu lấy thân thể của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện vào trong đai lưng trữ vật.
Cảm nhận được mấy người đang quay đầu nhìn lại, Đinh Hạo thu hoàn toàn hai vật vào xong, ngẩng đầu cười dài một tiếng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook