Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 151: Như ý toàn bàn 2
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lời này của Niếp Thiên vừa dứt, bất luận là mấy vị trưởng lão Ma môn hay người của Đạo môn, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ vui mừng. Hận Địa nói:
- Huyết Ma Liệt Sơn hiện tại tu vi đã suy giảm đi nhiều, cho dù chúng ta đơn độc đối mặt cũng chưa chắc chịu thiệt trong tay lão. Nếu Nhiếp lão thật sự biết được tung tích của Huyết Ma Liệt Sơn thì đây quả là một diệu kế.
Một đạo lam quang lóe lên từ Ngự Thú Kính trong tay Niếp Thiên. Lam quang vừa tan, một con thú nhỏ hình dáng như chuột với bộ lông màu tím thẫm đã phủ phục trên lòng bàn tay phải của y.
- Khứu Linh Thú! Suýt nữa thì quên mất con át chủ bài của Nhiếp lão rồi. Có Khứu Linh Thú ở đây, muốn tìm được Liệt Sơn quả nhiên không khó. Nếu đã như vậy, Nhiếp lão xin đi trước dẫn đường, lần này nhất định phải khiến Liệt Sơn chắp cánh cũng khó thoát!
Hận Thiên cười lớn nói.
Khứu Linh Thú là một loại sinh vật kỳ lạ có khứu giác nhạy bén dị thường. Loài vật này tuy không có khả năng công kích mạnh nhưng lại là một hảo thủ trong việc truy tìm.
Nhìn ánh mắt mong đợi của mọi người, Niếp Thiên đưa tay chỉ về phía trước nói:
- Huyết Ma Liệt Sơn ẩn thân ở hướng này. Ồ, đại khái khoảng trăm dặm, mọi người có thể chia ra hành sự được rồi!
Phương hướng mà Niếp Thiên chỉ ra hoàn toàn trùng khớp với vị trí mà Tỏa Anh Hoàn trong tay Đinh Hạo xác định, cự ly cũng không sai biệt chút nào.
Quay đầu nhìn Đinh Hạo một lát, Niếp Thiên trầm giọng nói:
- Đinh Hạo tiểu ca cùng với ta một tổ, hai vị trưởng lão một tổ. Các vị có ý kiến gì không?
- Nhiếp lão an bài như vậy rất hợp ý ta, xem ra lần này Liệt Sơn gặp nạn rồi. Đã như vậy, phu phụ chúng ta xin đi trước một bước!
Trưởng lão Cừu Mãnh cười nói, nói xong liền cùng Chu Vân đạp không bay đi.
Thấy người của Luyện Ngục Ma Tông đã đi trước một bước, những người còn lại cũng lập tức chia nhau bay lên không trung, nhắm thẳng hướng Huyết Ma Liệt Sơn ẩn náu mà lao tới. Không bao lâu sau, tất cả đều đã biến mất không còn tăm hơi.
Lúc này Niếp Thiên cười nhìn Đinh Hạo nói:
- Mọi người đều đi cả rồi, lẽ nào tiểu ca còn muốn ta phải mang ngươi bay đi sao. Ha ha, tuy không biết ngươi đã tu luyện đến Nguyên Anh kỳ hay chưa nhưng chỉ riêng thanh kiếm trong tay ngươi cũng đủ để ngươi có năng lực phi hành rồi. Còn cần ta phải động thủ nữa sao?
- Nào dám làm phiền Nhiếp lão. Nhiếp lão, xin đừng trách tiểu tử chưa được phép đã tự tiện tiến vào Di Thiên Chiểu Trạch, tiểu tử thật sự có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ.
Đinh Hạo cất tiếng thỉnh tội.
Đưa tay gạt ngang, Niếp Thiên cắt ngang lời Đinh Hạo, cất tiếng:
- Bất luận ngươi có chuyện gì ta đều không có quyền hỏi đến nhưng một khi đã tiến vào Di Thiên Chiểu Trạch, chỉ riêng giao tình giữa ta và ngươi, ta cũng nhất định sẽ bảo vệ ngươi an toàn!
- Nếu đã như vậy, Đinh Hạo xin tạ ơn Nhiếp lão trước!
Đinh Hạo khom người nói. Nói rồi liền ngự Nghịch Thiên Ma Kiếm, theo sau Niếp Thiên bay về phía khu vực Liệt Sơn đang ẩn náu.
Hai người đi được nửa ngày, Đinh Hạo mới mở miệng nói:
- Nhiếp lão chuyến này lẽ nào cũng vì Tiên Giới Kiếm Quyết mà đến. Với tu vi của Huyết Ma Liệt Sơn mà khi thử tu luyện kiếm quyết này, công lực không những không tiến mà còn thụt lùi. Nếu cùng là người trong Ma môn, Nhiếp lão có nắm chắc lĩnh ngộ được kiếm quyết không? Đừng đi vào vết xe đổ của Huyết Ma Liệt Sơn mới được.
Bởi vì Đinh Hạo biết Thiên Yêu Niếp Thiên là người hào sảng không câu nệ nên những lời này nói ra cũng không chút cố kỵ.
Lắc lắc đầu, Niếp Thiên nói:
- Chuyện này tuyệt đối không đơn giản như vậy. Huyết Ma Liệt Sơn dù sao cũng là cao thủ thành danh đã lâu, tu luyện kiếm quyết cho dù không tiến thêm được bước nào thì cũng tuyệt không thể thụt lùi mới phải. Ta khẳng định trong chuyện này có ẩn tình! Bất quá lần này ta đến đây, đoạt được bảo vật đương nhiên là tốt nhất nhưng chỉ cần không để kiếm quyết rơi vào tay người của Đạo môn thì cũng có thể xem như đã đạt được mục đích.
Niếp Thiên quả không hổ danh là Thiên Yêu, chỉ bằng phán đoán đã suy ra được bảy tám phần sự thật, khiến Đinh Hạo vô cùng kinh hãi. Ngày đó trong sơn động, mình đã nói những lời hoang đường như vậy, chắc chắn lão sẽ không hoàn toàn tin tưởng. Cũng may lão không có chứng cứ gì. Nếu không, chính mình khó mà thoát khỏi liên can.
Nghĩ đến đây, Đinh Hạo lại nghi hoặc nói:
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook